kinhthanh kinhthanh

TRANG CHỦ li-category SUY NIỆM LỜI CHÚA li-category Mùa Thường Niên li-category TÔI TỚ TỐT LÀNH VÀ TRUNG TÍN (+27/01 - Mùng 03 Tết – Thánh Hóa Công Việc Làm Ăn)

TÔI TỚ TỐT LÀNH VÀ TRUNG TÍN

Lời Chúa: Mt 25,14-30
Bấy giờ, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến khác. Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ. Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi,thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi.Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.’”

Suy Niệm

Lao động đúng là vinh quang của con người, Thiên Chúa vẫn cần con người cộng tác cho công cuộc sáng tạo còn dang dở… Ngài vẫn muốn nhờ con người mà làm cho thế giới này đẹp hơn, dễ sống hơn, làm cho trái đất này trở thành một ngôi làng ấm áp, xinh xắn, gần gũi cho hơn sáu tỷ người sống như anh chị em. Từng ngày bao người vẫn cộng tác với Thánh Thần để biến đổi bộ mặt trái đất. Có một lời nguyện rất hay của Phụng vụ Giờ Kinh tóm kết về giá trị của lao động: “Ước gì những công việc chúng con phải làm, vừa nuôi dưỡng chúng con, vừa mưu ích cho những người chúng con chịu trách nhiệm, lại vừa làm cho triều đại Chúa mau đến.” Như thế lao động là một bổn phận của người Kitô hữu.

Lao động không phải là một hình phạt của tội nguyên tổ. Thống trị mặt đất và làm bá chủ mọi loài (St 1, 28). là sứ mạng Thiên Chúa trao cho con người ngay sau khi nó được tạo dựng. Trước khi phạm tội, con người đã được Đức Chúa “đặt vào vườn Êđen, để cày cấy và canh giữ đất đai” (St 2, 15). Làm việc với đất, với vườn, với đủ thứ cây trái là một vinh hạnh lớn. Thánh Phaolô cũng thấy cái thú trong việc “làm lụng vất vả” để nuôi thân và để “giúp đỡ những người đau yếu” (Cv 20, 35). Có pha một chút tự hào, vị tông đồ lừng danh này khoe: “Những gì cần thiết cho tôi, và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp” (Cv 20, 34). Chẳng biết từ đâu Phaolô nghe được câu này mà ông bảo là của chính Chúa Giêsu: “Cho thì có phúc hơn là nhận” Làm việc chính là “cho”, và “cho” thật là một hồng phúc.

Đầu tư là vấn đề nóng bỏng của mọi nền kinh tế. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu dám ví đời sống Kitô hữu với chuyện làm ăn. Ông chủ Giêsu đi vắng thời gian lâu (c.19), giao của cải cho tôi tớ đầu tư sinh lợi. Chẳng phải ai cũng được số nén bạc như nhau, nhưng mỗi người phải cố gắng tối đa với những gì mình đã lãnh nhận. Hai người đầu tiên đã đi làm ăn và sinh lợi tương xứng, được ông chủ coi là “tôi tớ tốt lành và trung tín.” (cc. 21.23). Người thứ ba lại đào lỗ đưới đất và chôn dấu nén bạc duy nhất của mình. Nén bạc của anh thứ ba còn nguyên, không sinh lợi, vì thế anh bị coi là “tôi tớ xấu xa, biếng nhác và vô dụng” (cc. 26.30).

Trong khi chờ Chúa trở lại, chúng ta nỗ lực sử dụng tài năng Chúa ban. Làm sao sinh lợi được nhiều nhất và hiệu quả nhất từ số vốn mình nhận? Làm sao để Thiên Chúa được vinh danh hơn trên mặt đất này? Đầu tư đòi sáng tạo của khối óc và đam mê của trái tim. Đầu tư đòi chấp nhận liều lĩnh, nỗ lực và căng thẳng. Nhưng chúng ta dám chấp nhận sự dấn thân này chỉ vì yêu Giêsu.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, nếu ngày mai Chúa quang lâm, chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng.

Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang, còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa.

Chúa đâu muốn đến để hủy diệt, Chúa đâu muốn mất một người nào…

Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa xây dựng một thế giới yêu thương và công bằng, vui tươi và hạnh phúc, để ngày Chúa đến thực là một ngày vui trọn vẹn cho mọi người và cho cả vũ trụ.

Xin nuôi dưỡng nơi chúng con niềm tin vững vàng và niềm hy vọng nồng cháy, để tất cả những gì chúng con làm đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

suy-niem-chua-nhat-vii-thuong-nien-nam-a-lm-anton-nguyen-cao-sieu-s-j
Suy Niệm Chúa Nhật VII Thường Niên Năm A - Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Năm 1893, lúc 24 tuổi, khi đang ở Nam Phi, Gandhi đã quá đỗi vui mừng khi lần đầu đọc bài Tin Mừng hôm nay. Ông ngây ngất vì vẻ đẹp nghệ thuật của những hình ảnh ở đó, đến nỗi ông gọi Đức Giêsu là “Nghệ sĩ Tối cao”.

long-chung-thi-xa-ta-11-02-thu-ba-duc-me-lo-duc-ngay-quoc-te-benh-nhan
Lòng chúng thì xa Ta (+11/02 - Thứ ba. Đức Mẹ Lộ Đức - Ngày Quốc Tế Bệnh Nhân).

Khi ấy, có những người Pharisêu và một số kinh sư tụ họp quanh Ðức Giêsu. Họ là những người từ Giêrusalem đến. Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. Thật vậy, người Pharisêu cũng như mọi người Do thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng.

cham-den-thi-duoc-khoi-10-02-thu-hai-thanh-scolastica-trinh-nu
Chạm đến thì được khỏi (+10/02 - Thứ hai. Thánh Scolastica, trinh nữ).

Khi qua biển rồi, Ðức Giêsu và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghennêxarét và lên bờ. Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Ðức Giêsu. Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì người ta cáng bệnh nhân đến đó. Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở chỗ công cộng, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

la-muoi-la-anh-sang-09-02-chua-nhat-v-thuong-nien-nam-a
LÀ MUỐI, LÀ ÁNH SÁNG (+09/02 - Chúa Nhật V Thường niên - Năm A)

Hôm ấy, trên một ngọn núi kia, Ðức Giêsu dạy các môn đệ rằng: “Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối cho nó mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi. Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn lên rồi lại đặt bên dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và nó soi sáng cho mọi người trong nhà.

suy-niem-chua-nhat-vi-thuong-nien-a-anton-nguyen-cao-sieu-s-j
SUY NIỆM CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN A - Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Người Do-thái coi trọng Luật Chúa đã ban cho ông Môsê, từ núi thánh Xinai, giữa mây mù, khói lửa và sấm chớp (Xh 19,16-19). Ông Môsê được Chúa sai làm người phát ngôn cho Ngài. Ông có đủ thẩm quyền để giải thích Luật Chúa cho dân Ítraen, vì ông là người đã lên núi gặp Chúa, đã nhận Luật chép trên bia đá, và đã ở lại trên núi bốn mươi ngày đêm (Xh 24,18; Đnl 9,9).

den-mot-noi-thanh-vang-08-02-thu-bay-tuan-iv-thuong-nien-a
Đến một nơi thanh vắng (+ 08/02 - Thứ bảy tuần IV thường niên A)

Khi ấy, các Tông Ðồ tụ họp chung quanh Ðức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy, các ngài xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng.

CÁC TRANG BÊN NGOÀI

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.