kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Phục Sinh li-category ÔNG ĐÃ THẤY VÀ ĐÃ TIN (16.4.2017 – Chúa nhật Phục sinh)

ÔNG ĐÃ THẤY VÀ ĐÃ TIN
Lời Chúa: Ga 20, 1-9
 
Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simon Phêrô và người môn đệ Ðức Giêsu thương mến. Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”
 
Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Ðức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Ðức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết. 
 
Suy niệm:
 
Niềm vui phục sinh khởi sự bằng thái độ hốt hoảng.
 
Tảng đá che cửa mộ đã bị ai đó lăn ra.
 
Xác của Thầy đặt bên trong đã biến mất.
 
Thật là chuyện kinh khủng đối với bà Maria Macđala!
 
Bà đã đi thăm mộ lúc trời còn tối.
 
Có lẽ cả đêm qua bà không chợp mắt được,
 
chỉ mong cho chóng sáng để lên đường.
 
Ai có thể hiểu được trái tim của bà?
 
Tình yêu đã khiến bà đứng dưới chân thập giá (Ga 19,25)
 
và tham dự cuộc mai táng Thầy Giêsu (Mt 27,61).
 
Bây giờ tình yêu ấy lại thúc đẩy bà ra mộ trước tiên,
 
trước cả người môn đệ được Ðức Giêsu thương mến...
 
Maria hốt hoảng chạy về báo tin cho hai môn đệ.
 
Bà nghĩ chắc có kẻ đã ăn cắp xác Thầy.
 
Vấn đề duy nhất làm bà âu lo khắc khoải,
 
đó là họ đang để Người ở đâu (Ga 20,2.13.15).
 
Bà cần biết chỗ đó, để lấy ngay xác về.
 
Maria chẳng nghĩ gì đến chuyện Chúa phục sinh,
 
bà chỉ mong tìm lại xác của Thầy đã chết.
 
Maria chạy về để kéo theo Phêrô và Gioan chạy đến mộ,
 
những bước chân hối hả vội vàng.
 
Chỉ có ngôi mộ trống và những băng vải đặt ở đó,
 
còn khăn che đầu thì được cuốn lại, xếp riêng.
 
Thấy mọi điều đó, Gioan tin rằng Thầy đã phục sinh.
 
Chẳng ai ăn cắp xác mà để lại gọn ghẽ khăn vải liệm.
 
Chúng ta cần có lòng mến thiết tha của bà Maria Macđala,
 
nhưng cũng cần có sự nhạy cảm để tin như Gioan.
 
Khi tin, người ta khám phá ra ý nghĩa của các biến cố:
 
ý nghĩa của cái chết bi đát trên núi sọ,
 
ý nghĩa của ngôi mộ trống và tấm khăn xếp gọn gàng.
 
Chúng ta cần có lòng tin
 
để khỏi rơi vào sự thất vọng hay hốt hoảng,
 
trước những thất bại, đổ vỡ mất mát trong cuộc đời.
 
Ðời chúng ta lắm khi giống ngôi mộ trống trải.
 
Những gì chúng ta yêu quý nay chẳng còn.
 
Chúng ta đôn đáo kiếm tìm điều đã mất,
 
trong nước mắt đau khổ như bà Maria (Ga 20,11).
 
Nhưng nếu xác Ðức Giêsu cứ nằm yên trong mồ,
 
để cho bà Maria đến thăm viếng,
 
thì làm gì có chuyện Chúa phục sinh?
 
Phiến đá cửa mộ không giữ được Ngài,
 
những băng vải không ngăn được Ngài ra đi.
 
Sự sống bật dậy từ tro tàn của cái chết.
 
Ánh sáng bừng lên từ bóng tối mịt mù.
 
Tình yêu thắng trận khi tưởng như bị hận thù nuốt chửng.
 
Niềm vui phục sinh là quà tặng bất ngờ cho Maria.
 
Bà sẽ chẳng bao giờ tìm thấy xác Thầy trong mộ đâu,
 
nhưng bà sẽ gặp chính Ðấng Phục Sinh ở ngoài mộ đá.  
 
Cầu nguyện:
 

Lạy Chúa phục sinh,
 
vì Chúa đã phục sinh
 
nên con thấy mình chẳng còn gì phải sợ.
 

Vì Chúa đã phục sinh
 
nên con được tự do bay cao,
 
không bị nỗi sợ hãi của phận người chi phối,
 
sợ thất bại, sợ khổ đau,
 
sợ nhục nhã và cái chết lúc tuổi đời dang dở.
 

Vì Chúa đã phục sinh
 
nên con hiểu cái liều của người kitô hữu
 
là cái liều chín chắn và có cơ sở.
 
Cái liều của những nữ tu phục vụ ở trại phong.
 
Cái liều của cha Kolbê chết thay cho người khác.
 
Cái liều của bậc cha ông đã hiến mình vì Đạo.
 

Sự Phục Sinh của Chúa là một lời mời gọi
 
mang một sức thu hút mãnh liệt
 
khiến con đổi cái nhìn về cuộc đời:
 
nhìn tất cả từ trên cao
 
để nhận ra giá trị thực sự của từng thụ tạo.
 

Sự Phục Sinh của Chúa
 
giúp con dám sống tận tình hơn
 
với Chúa và với mọi người.
 

Và con hiểu mình chẳng mất gì,
 
nhưng lại được tất cả.
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
ach-cua-toi-em-ai-13-12-thu-tu-thanh-luxia
Ách của tôi êm ái (13.12 - Thứ tư. Thánh Luxia.)

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

khong-muon-ai-hu-mat-12-12-thu-ba-tuan-2-mua-vong
Không muốn ai hư mất (12.12 - Thứ ba Tuần 2 Mùa Vọng)

Khi ấy Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. Cũng vậy, Cha của anh em, Ðấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

dung-day-ma-di-11-12-thu-hai-tuan-2-mua-vong
Đứng dậy mà đi (11.12 - Thứ hai Tuần 2 Mùa Vọng)

Một hôm, khi Ðức Giêsu giảng dạy, có mấy người Pharisêu và luật sĩ ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Galilê, Giuđê và từ Giêrusalem mà đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật. Và kià có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người.

nguoi-don-duong-10-12-chua-nhat-2-mua-vong-nam-b
NGƯỜI DỌN ĐƯỜNG (10.12 - Chúa nhật 2 Mùa Vọng, năm B)

Ông Gioan Tẩy Giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội. Mọi người từ khắp miền Giuđê và thành Giêrusalem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Giođan. Ông Gioan mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng.

chanh-long-thuong-09-12-thu-bay-tuan-1-mua-vong
Chạnh lòng thương (09.12 - Thứ bảy Tuần 1 Mùa Vọng)

Ðức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường của họ, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Khi thấy đám đông, Người chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt.

dang-day-an-sung-08-12-duc-me-vo-nhiem-nguyen-toi
ĐẤNG ĐẦY ÂN SỦNG (08/12: Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội)

Bà Êlisabét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc nhà Ðavít. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Ðấng đầy ân sủng, Ðức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.