TRANG CHỦ li-category ÔNG ĐÃ THẤY VÀ ĐÃ TIN (16.4.2017 – Chúa nhật Phục sinh)

ÔNG ĐÃ THẤY VÀ ĐÃ TIN
Lời Chúa: Ga 20, 1-9
 
Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simon Phêrô và người môn đệ Ðức Giêsu thương mến. Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”
 
Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Ðức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Ðức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết. 
 
Suy niệm:
 
Niềm vui phục sinh khởi sự bằng thái độ hốt hoảng.
 
Tảng đá che cửa mộ đã bị ai đó lăn ra.
 
Xác của Thầy đặt bên trong đã biến mất.
 
Thật là chuyện kinh khủng đối với bà Maria Macđala!
 
Bà đã đi thăm mộ lúc trời còn tối.
 
Có lẽ cả đêm qua bà không chợp mắt được,
 
chỉ mong cho chóng sáng để lên đường.
 
Ai có thể hiểu được trái tim của bà?
 
Tình yêu đã khiến bà đứng dưới chân thập giá (Ga 19,25)
 
và tham dự cuộc mai táng Thầy Giêsu (Mt 27,61).
 
Bây giờ tình yêu ấy lại thúc đẩy bà ra mộ trước tiên,
 
trước cả người môn đệ được Ðức Giêsu thương mến...
 
Maria hốt hoảng chạy về báo tin cho hai môn đệ.
 
Bà nghĩ chắc có kẻ đã ăn cắp xác Thầy.
 
Vấn đề duy nhất làm bà âu lo khắc khoải,
 
đó là họ đang để Người ở đâu (Ga 20,2.13.15).
 
Bà cần biết chỗ đó, để lấy ngay xác về.
 
Maria chẳng nghĩ gì đến chuyện Chúa phục sinh,
 
bà chỉ mong tìm lại xác của Thầy đã chết.
 
Maria chạy về để kéo theo Phêrô và Gioan chạy đến mộ,
 
những bước chân hối hả vội vàng.
 
Chỉ có ngôi mộ trống và những băng vải đặt ở đó,
 
còn khăn che đầu thì được cuốn lại, xếp riêng.
 
Thấy mọi điều đó, Gioan tin rằng Thầy đã phục sinh.
 
Chẳng ai ăn cắp xác mà để lại gọn ghẽ khăn vải liệm.
 
Chúng ta cần có lòng mến thiết tha của bà Maria Macđala,
 
nhưng cũng cần có sự nhạy cảm để tin như Gioan.
 
Khi tin, người ta khám phá ra ý nghĩa của các biến cố:
 
ý nghĩa của cái chết bi đát trên núi sọ,
 
ý nghĩa của ngôi mộ trống và tấm khăn xếp gọn gàng.
 
Chúng ta cần có lòng tin
 
để khỏi rơi vào sự thất vọng hay hốt hoảng,
 
trước những thất bại, đổ vỡ mất mát trong cuộc đời.
 
Ðời chúng ta lắm khi giống ngôi mộ trống trải.
 
Những gì chúng ta yêu quý nay chẳng còn.
 
Chúng ta đôn đáo kiếm tìm điều đã mất,
 
trong nước mắt đau khổ như bà Maria (Ga 20,11).
 
Nhưng nếu xác Ðức Giêsu cứ nằm yên trong mồ,
 
để cho bà Maria đến thăm viếng,
 
thì làm gì có chuyện Chúa phục sinh?
 
Phiến đá cửa mộ không giữ được Ngài,
 
những băng vải không ngăn được Ngài ra đi.
 
Sự sống bật dậy từ tro tàn của cái chết.
 
Ánh sáng bừng lên từ bóng tối mịt mù.
 
Tình yêu thắng trận khi tưởng như bị hận thù nuốt chửng.
 
Niềm vui phục sinh là quà tặng bất ngờ cho Maria.
 
Bà sẽ chẳng bao giờ tìm thấy xác Thầy trong mộ đâu,
 
nhưng bà sẽ gặp chính Ðấng Phục Sinh ở ngoài mộ đá.  
 
Cầu nguyện:
 

Lạy Chúa phục sinh,
 
vì Chúa đã phục sinh
 
nên con thấy mình chẳng còn gì phải sợ.
 

Vì Chúa đã phục sinh
 
nên con được tự do bay cao,
 
không bị nỗi sợ hãi của phận người chi phối,
 
sợ thất bại, sợ khổ đau,
 
sợ nhục nhã và cái chết lúc tuổi đời dang dở.
 

Vì Chúa đã phục sinh
 
nên con hiểu cái liều của người kitô hữu
 
là cái liều chín chắn và có cơ sở.
 
Cái liều của những nữ tu phục vụ ở trại phong.
 
Cái liều của cha Kolbê chết thay cho người khác.
 
Cái liều của bậc cha ông đã hiến mình vì Đạo.
 

Sự Phục Sinh của Chúa là một lời mời gọi
 
mang một sức thu hút mãnh liệt
 
khiến con đổi cái nhìn về cuộc đời:
 
nhìn tất cả từ trên cao
 
để nhận ra giá trị thực sự của từng thụ tạo.
 

Sự Phục Sinh của Chúa
 
giúp con dám sống tận tình hơn
 
với Chúa và với mọi người.
 

Và con hiểu mình chẳng mất gì,
 
nhưng lại được tất cả.
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
no-img
Chính Thầy đây (29.4.2017 – Thứ bảy Tuần 2 Phục sinh)

Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, rồi xuống thuyền đi về phía Caphácnaum bên kia Biển Hồ. Trời đã tối mà Ðức Giêsu chưa đến với các ông. Biển động, vì gió thổi mạnh. Khi đã chèo được chừng hai mươi lăm hoặc ba mươi chặng đường, các ông thấy Ðức Giêsu đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền. Các ông hoảng sợ. Nhưng Người bảo các ông: “Chính Thầy đây, đừng sợ!” Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.

an-bao-nhieu-tuy-y-28-4-2017-thu-sau-tuan-2-phuc-sinh
Ăn bao nhiêu tùy ý (28.4.2017 – Thứ sáu Tuần 2 Phục sinh)

Vậy, Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giêsu làm thì nói: “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!” Nhưng Đức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.

dang-tu-tren-cao-ma-den-27-4-2017-thu-nam-tuan-2-phuc-sinh
Đấng từ trên cao mà đến (27.4.2017 – Thứ năm Tuần 2 Phục sinh)

Khi ấy, ông Gioan nói để làm chứng về Chúa Giêsu rằng: “Đấng từ trên cao mà đến thì ở trên mọi người; kẻ từ đất mà ra thì thuộc về đất và nói những chuyện dưới đất. Đấng từ trời mà đến thì ở trên mọi người; Người làm chứng về những gì Người đã thấy đã nghe, nhưng chẳng ai nhận lời chứng của Người. Ai nhận lời chứng của Người, thì xác nhận Thiên Chúa là Đấng chân thật.

thien-chua-yeu-the-gian-26-4-2017-thu-tu-tuan-2-phuc-sinh
Thiên Chúa yêu thế gian (26.4.2017 – Thứ tư Tuần 2 Phục sinh)

Khi ấy, Đức Giêsu nói với ông Nicôđêmô rằng: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.

loan-bao-tin-mung-25-4-2017-thu-ba-thanh-marco-tac-gia-sach-tin-mung
Loan báo Tin Mừng (25.4.2017 – Thứ ba: Thánh Marcô, Tác giả sách Tin Mừng)

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và nói: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao.

no-img
Được sinh ra từ trên (24.4.2017 – Thứ hai Tuần 2 Phục sinh)

Đức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói: các ông cần phải được sinh ra từ trên. Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hợp Tác & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.