kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Phục Sinh li-category Nỗi buồn trở thành niềm vui (5.5.2016 – Thứ năm Tuần 6 Phục sinh)

Nỗi buồn trở thành niềm vui (5.5.2016 – Thứ năm Tuần 6 Phục sinh)
 
Nỗi buồn trở thành niềm vui
 
Lời Chúa: Ga 16, 16-20
 
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy.” Bấy giờ vài người trong nhóm môn đệ của Đức Giêsu hỏi nhau: “Người muốn nói gì khi bảo chúng ta: ‘Ít lâu nữa, anh em sẽ không trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy’ và ‘Thầy đến cùng Chúa Cha’?” Vậy các ông nói: “ ‘Ít lâu nữa’ nghĩa là gì? Chúng ta không hiểu Người nói gì!” Đức Giêsu biết là các ông muốn hỏi mình, nên bảo các ông: “Anh em bàn luận với nhau về lời Thầy nói: ‘Ít lâu nữa, anh em sẽ không trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy’. Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.”
 
Suy niệm:
 
Trong bầu khí của bữa Tiệc Ly,
 
Thầy Giêsu nói với các môn đệ một câu đối với họ là khó hiểu:
 
“Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy,
 
rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy” (c. 16).
 
Câu này có thể dễ hiểu với chúng ta
 
vì chúng ta biết rõ cái chết trên thập giá đang chờ Thầy Giêsu.
 
Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi,
 
cái chết này sẽ khiến các môn đệ không còn được thấy Thầy nữa.
 
Chúng ta cũng biết rằng chỉ một thời gian ngắn sau,
 
Thầy Giêsu lại được phục sinh, và đã hiện ra cho các môn đệ thấy.
 
Mất Thầy là một thử thách lớn trong đời người môn đệ.
 
Thầy là chỗ dựa, là lý do khiến họ chấp nhận cuộc sống bấp bênh này.
 
Chính Thầy đã gọi, đã kéo họ ra khỏi gia đình và nghề nghiệp ổn định
 
để lang thang đó đây, sống nhờ lòng tốt của những người nghe giảng.
 
Gần ba năm sống bên Thầy, chia sẻ ngọt bùi, thành công thất bại,
 
tình Thầy trò gần gũi như tình bạn hữu.
 
Bây giờ mất Thầy, họ sẽ đi đâu và đi với ai?
 
Cái chết trên thập giá của Thầy là đại tang của một người thân.
 
Nỗi đau này được nhân lên nhiều lần
 
vì họ đã không dám có mặt để lo liệu việc mai táng.
 
“Anh em sẽ khóc lóc và than van… Anh em sẽ buồn phiền…” (c.20).
 
Khi tảng đá đã khép kín ngôi mộ, chẳng còn thấy Thầy nữa,
 
khi thế gian và thủ lãnh của nó hả hê vui sướng vì chiến thắng,
 
liệu các môn đệ có vượt qua được nước mắt đau đớn này không?
 
“Ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy… (c. 16)
 
và nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (c. 20).
 
Anh em sẽ lại thấy Thầy lúc Thầy hiện ra gặp anh em sau phục sinh,
 
lúc Thầy sai Thánh Thần đến ở với và nâng đỡ anh em,
 
và nhất là lúc Thầy đồng bàn với anh em trong bữa tiệc Thiên quốc.
 
Khi gặp lại Thầy và nhận ra Thầy đang sống,
 
thế nào anh em cũng hết phiền muộn đắng cay.
 
Nỗi buồn của anh em tan biến khi anh em biết rằng
 
Thầy mới là người chiến thắng.
 
Đời sống người Kitô hữu đan xen giữa vui với buồn.
 
Có lúc thấy mất Chúa và mất hướng, thấy thất vọng và buồn chán.
 
Chúng ta phải chia sẻ cuộc Khổ nạn và cái chết của Chúa mỗi ngày.
 
Nhưng rồi ngày nào đó, Chúa lại đến thăm, lại tỏ mình, lại vỗ về an ủi.
 
Niềm vui trong ta như sống lại với bao hy vọng dâng trào.
 
Chỉ xin đừng bỏ đi khi thấy Chúa vắng bóng và thất bại trong đời ta.
 
Cầu nguyện:
 

Lạy Chúa Giêsu,
 
có những ngày con cảm thấy
 
đời sống thật nặng nề;
 
có những lúc con muốn buông trôi,
 
để mặc cho dòng đời đưa đẩy;
 
có những khoảng thời gian dài,
 
con như mảnh đất khô khan cằn cỗi.
 

Xin cho con ánh sáng của Chúa
 
để con biết lối mà đi.
 

Xin cho con tấm bánh của Chúa
 
để con có sức mà dấn bước.
 

Xin cho con Lời của Chúa
 
để con vững một niềm tin.
 

Xin cho con sự sống của Chúa
 
để con lấy lại niềm hăng say và sự tươi tắn,
 
niềm vui và sáng tạo.
 

Lạy Chúa Giêsu,
 
con thấy mình cần Chúa
 
trong mỗi giây phút của cuộc đời.
 
Ước gì ai gặp con
 
cũng gặp được sự hiện diện của Chúa.
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
ai-la-me-toi-21-11-thu-nam-duc-me-dang-minh-trong-den-tho
Ai là mẹ tôi? (+ 21/11 - Thứ năm. Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ)

Khi ấy, Ðức Giêsu còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy.” Người bảo kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: “Ðây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.

lam-an-sinh-loi-20-11-thu-tu-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Làm ăn sinh lợi (+ 20/11 - Thứ tư tuần XXXIII thường niên C).

Khi dân chúng đang nghe những điều ấy, thì Đức Giêsu lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giêrusalem và vì họ tưởng là Triều Đại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi. Vậy Người nói: “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.”

xuong-mau-di-19-11-thu-ba-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xuống mau đi (+ 19/11 - Thứ ba tuần XXXIII thường niên C).

Sau khi vào Giêrikhô, Ðức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Và kìa, có một người tên là Giakêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Ðức Giêsu là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Ðức Giêsu, vì Người sắp đi qua đó.

xin-cho-toi-nhin-thay-18-11-thu-hai-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xin cho tôi nhìn thấy (+ 18/11 - Thứ hai tuần XXXIII thường niên C).

Khi Ðức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Ðức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!” Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương xót tôi!”

khong-thuoc-ve-the-gian-17-11-le-cac-thanh-tu-dao-viet-nam
Không thuộc về thế gian (+ 17/11 - Lễ các thánh tử đạo Việt Nam)

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.

khong-duoc-nan-chi-16-11-thu-bay-tuan-xxxii-thuong-nien-c
Không được nản chí (+ 16/11 - Thứ bảy tuần XXXII thường niên C).

Khi ấy, Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: “Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi.” Một thời gian khá lâu, ông không chịu.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.