kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Thường Niên li-category NHỮNG KHO LỚN HƠN (31.7.2016 – Chúa nhật 18 Mùa Thường niên, Năm C)

NHỮNG KHO LỚN HƠN (31.7.2016 – Chúa nhật 18 Mùa Thường niên, Năm C)
 
NHỮNG KHO LỚN HƠN
 
Lời Chúa: Lc 12, 13-21
 
Một hôm, có người trong đám đông nói với Ðức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi.” Người đáp: “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?” Và Người nói với họ: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không phải hễ ai được dư giả, thì mạng sống người ấy nhờ của cải mà được bảo đảm đâu.”
 
Sau đó Người nói với họ dụ ngôn này: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: “Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu!” Rồi ông ta tự bảo: “Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!”  Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Ðồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”
 
Suy niệm:
 
Cái kho là quan trọng.
 
Kho bạc quan trọng đối với một đất nước.
 
Kho lẫm cần cho người làm nghề nông.
 
Mỗi gia đình, mỗi công ty thường có kho riêng.
 
Có thể là một tủ sắt để trong nhà hay ở ngân hàng.
 
Mọi lợi nhuận đều thu vào kho.
 
Ai cũng muốn cho kho của mình bành trướng.
 
Sau một vụ mùa bội thu,
 
mối bận tâm lớn nhất của ông phú hộ trong dụ ngôn
 
là tìm cho ra chỗ để tích trữ hoa màu của mình,
 
vì những kho cũ không đủ sức chứa nữa.
 
Cuối cùng ông đã tìm ra giải pháp này:
 
phá những kho cũ, làm những kho mới lớn hơn,
 
rồi bỏ tất cả hoa màu, của cải vào đó,
 
khóa lại cho thật kỹ, đề phòng kẻ trộm.
 
Khi nhà kho đã an toàn
 
thì tương lai của ông vững vàng ổn định.
 
Nhiều của cải cho phép ông sống thoải mái trong nhiều năm.
 
Những cái kho lớn cho ông tha hồ vui chơi, ăn uống.
 
Ông thấy mình chẳng cần đến Chúa, chẳng cần đến ai.
 
Của cải trong kho bảo đảm cho ông sống hạnh phúc.
 
Những cái kho là nơi ông đặt lòng mình (x. Lc 12,34).
 
Xin đừng ai xâm phạm vào chỗ thiêng liêng ấy.
 
Kho là nơi của cải đổ vào, sinh sôi nẩy nở.
 
Kho không phải là chỗ chia sẻ cho người khác.
 
Ông phú hộ sống cô độc, khép kín như cánh cửa kho.
 
Ông sống với cái kho, sống nhờ cái kho.
 
Ông tưởng mình đã tính toán khôn ngoan,
 
nhưng ông không ngờ cái chết đến lúc đêm khuya,
 
hay có thể có biết bao rủi ro khác xảy đến.
 
Ông chợt nhận ra mình phải bỏ lại tất cả.
 
Cái kho không níu được ông, cũng không vững như ông nghĩ.
 
Những gì ông thu tích như giọt nước lọt qua kẽ tay.
 
Ai trong chúng ta cũng có một hay nhiều kho.
 
Có thể chúng ta ôm mộng làm giàu hay đang giàu lên,
 
chúng ta định nới kho cũ hay xây kho mới.
 
Chúng ta chăm chút cái kho cho con cháu mai này.
 
Thật ra của cải không xấu, xây kho cũng không xấu.
 
“Nhưng phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam”  (12,15).
 
Phải mở rộng những cánh cửa kho của mình,
 
để kho không phải chỉ là nơi tích trữ cho tôi,
 
nhưng là phương tiện để tôi giúp đỡ tha nhân.
 
Ðừng để nhà kho, két sắt, ví tiền thành mục đích.
 
Người giàu đáng yêu trước mặt Thiên Chúa
 
là người biết mở kho để trao đi
 
và thấy Thiên Chúa liên tục làm cho kho mình đầy lại.
 
Làm thế nào để khi ra trước toà Chúa,
 
chúng ta thấy kho của mình trống trơn
 
vì vừa mới cho đi tất cả.
 
Cầu nguyện:
 
Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng
 
tấm bánh để dành của con thuộc về người đói,
 
chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi,
 
tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn.
 
Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng,
 
có bao điều con lãng phí
 
bên cạnh những Ladarô túng quẫn,
 
có bao điều con hưởng lợi
 
dựa trên nỗi đau của người khác,
 
có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu.
 
Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công chẳng ở đâu xa.
 
Nó nằm ngay nơi sự khép kín của lòng con.
 
Con phải chịu trách nhiệm về cảnh người nghèo trong xã hội.
 
Lạy Cha chí nhân,
 
vũ trụ, trái đất và tất cả tài nguyên của nó
 
là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng.
 
Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt,
 
vì Cha muốn chúng con san sẻ cho nhau.
 
Thế giới còn nhiều người đói nghèo
 
là vì chúng con giữ quá điều cần giữ.
 
Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu,
 
nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen. 
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
ai-la-me-toi-21-11-thu-nam-duc-me-dang-minh-trong-den-tho
Ai là mẹ tôi? (+ 21/11 - Thứ năm. Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ)

Khi ấy, Ðức Giêsu còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy.” Người bảo kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: “Ðây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.

lam-an-sinh-loi-20-11-thu-tu-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Làm ăn sinh lợi (+ 20/11 - Thứ tư tuần XXXIII thường niên C).

Khi dân chúng đang nghe những điều ấy, thì Đức Giêsu lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giêrusalem và vì họ tưởng là Triều Đại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi. Vậy Người nói: “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.”

xuong-mau-di-19-11-thu-ba-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xuống mau đi (+ 19/11 - Thứ ba tuần XXXIII thường niên C).

Sau khi vào Giêrikhô, Ðức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Và kìa, có một người tên là Giakêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Ðức Giêsu là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Ðức Giêsu, vì Người sắp đi qua đó.

xin-cho-toi-nhin-thay-18-11-thu-hai-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xin cho tôi nhìn thấy (+ 18/11 - Thứ hai tuần XXXIII thường niên C).

Khi Ðức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Ðức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!” Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương xót tôi!”

khong-thuoc-ve-the-gian-17-11-le-cac-thanh-tu-dao-viet-nam
Không thuộc về thế gian (+ 17/11 - Lễ các thánh tử đạo Việt Nam)

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.

khong-duoc-nan-chi-16-11-thu-bay-tuan-xxxii-thuong-nien-c
Không được nản chí (+ 16/11 - Thứ bảy tuần XXXII thường niên C).

Khi ấy, Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: “Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi.” Một thời gian khá lâu, ông không chịu.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.