kinhthanh

TRANG CHỦ li-category NHỊP SỐNG li-category NHỊP SỐNG li-category Mầu nhiệm Sự Chết và Phục Sinh trong đời sống

MẦU NHIỆM SỰ CHẾT
(Sống tâm tình Tuần Thánh)
 
“Đã đến giờ Con Người được tôn vinh”. (Ga 12, 23)
 
           
Related imageGiờ tôn vinh là giờ Chúa Giêsu được treo lên : “Ngài đã  hy sinh chính bản thân  mình” (Ep 2, 14). Chúa Giêsu được tôn vinh là vì sự cần thiết tuyệt đối cho ơn cứu rỗi của con người. Sự tôn vinh Chúa Giêsu cũng chính là sự tôn vinh con người trong ơn cứu chuộc :“Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi (Ga 12, 32). Để được tôn vinh, con người cũng phải thông phần vào sự chết với Chúa, nghĩa là dám hy sinh chính bản thân mình.
Sống và chết là qui luật tuần hoàn của muôn loài muôn vật. Chết là một cách để phát sinh sự sống mới, như CG đã nói :“nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác”. Sự chết như thế là điều kiện nhất thiết để triển nở, là một sự thay đổi cách thái hiện hữu ở một mức độ phong phú và hoàn mỹ hơn.
Cũng theo qui luật trên, CG nói về sự sống con người : “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”. Chúng ta biết rằng Lời Chúa là chân lý và là sự thật. Ai tin và thực hiện như vậy sẽ được sống đời đời. Nhưng trước khi nói tới sự sống đời đời, chúng ta hãy nói đến sự sống đời này. Vấn đề được đặt ra là tại sao tôi phải chấp nhận chết đi để chờ mong một sự sống khác, nói là để sinh nhiều bông hạt ? Điều đó có ích gì khi chính tôi bị tan vỡ ? Chính vì thế mà tôi không muốn chết đi như hạt lúa vô tri. Chẳng thà tôi chấp nhận trơ trọi một mình, tôi chấp nhận cô đơn, để tránh được những phiền lụy đau thương và bất ổn. Vì thế, bằng mọi cách tôi phải giữ lại những gì tôi đang hiện có, sống với những gì tôi đang hiện là. Đó là cách chắc chắn yên ổn nhất cho đời sống tôi, và rồi bao nhiêu con người cũng đang sống như vậy, không có gì phải đặt lại vấn đề.
Nhưng tiếc thay đó cũng chỉ là cảm nghĩ của một cuộc sống còn dầy đặc những phòng thủ xung quanh mình chưa thể khai thông được, hoặc là một sự tránh né không muốn đi sâu hơn vào mầu nhiệm của sự sống trong sự chết. Chúng ta biết rằng, cuộc sống này và mọi sự trong đó chỉ là tạm bợ và sẽ qua đi tất cả để hướng đến đích điểm của nó. Tiến trình qua đi và hướng đến này được thực hiện bằng sự chết đi - sống lại liên tục (theo từng chu kỳ) trong chính sự sống của vạn vật và con người, trên phương diện vật chất cũng như tinh thần. Trong đó, định hướng thành toàn thì luôn luôn vĩnh cửu, nhưng phương cách biến chuyển để thành toàn thì luôn thay đổi. Vì thế, khi con người bám níu vào bất cứ điều gì thì cũng sẽ tan biến theo điều đó. Con người hữu sinh hữu diệt, hữu thân hữu khổ, bám níu vào đó để rối lao đầu vào cuộc sống hơn thua, bon chen, cào cấu, gom góp mọi thứ vào cho mình, kết cục chính mình cũng đi vào hư vong.
Hôm nay CG đưa ra một cách hiện sinh mới, mở ra cho ta thấy con đường tiến tới chân lý sự sống bằng sự chết mà Ngài sắp thực hiện. Thật ra, ai cũng muốn mình có được một cuộc sống yên ổn và thuận lợi, an nhàn và êm ấm, chẳng ai muốn gặp phải những tan tác đau thương. Nhưng rồi qui luật nội tại của cuộc sống là một tiến trình phát sinh và triển nở không ngừng, không thể chiếm giữ hay chiếm hữu cho mình ở mãi trong một tư thế yên hàn nào đó. Thái độ buông bỏ, hy sinh, chết đi, chính là nhịp điệu của cuộc sống. Không đi vào nhịp điệu này thì cuộc sống mới thực sự tan tác. Đối với chúng ta thì sống là trở thành, trở thành là hủy diệt cái đã hình thành để sáng tạo cái sắp hình thành. Tất cả sự cao trọng của loài người là ở khả năng chịu hy sinh đau khổ để trở thành. Chúng ta khám phá ra chân lý đó nơi chính ĐGK.
 Chính vì không dám hy sinh, không dám buông bỏ và chết đi, nên người ta dễ rơi vào một đời sống cứng đọng và tăm tối. Tôi cũng đã từng sống như vậy với một thời tuổi trẻ sôi nổi, với cái nhìn phóng khoáng và hoàn toàn tự do; sống cho thỏa mãn mọi ước vọng của bản năng và khuynh hướng trong mình; cậy dựa vào tài năng và sức lực, tôi gom góp, chiếm đoạt tất cả cho mình. Hy sinh đối với tôi là nhượng bộ; quên mình đối với tôi chỉ là những hình thức che đậy một sự vong thân; bằng lòng với thân phận bé nhỏ của mình đối với tôi là một sự hèn kém ; sống mà không tranh đấu để chiếm hữu và ngự trị là một sự hèn nhát. Nhưng tiếc thay, lúc tôi có được tất cả những gì tôi muốn cũng là lúc tôi thấy mình đã đánh mất tất cả: mất tư cách, mất nhân phẩm, mất tâm hồn trong sáng và chân thật, mất lẽ sống làm người. Nghĩ lại, tôi thấy mình như con thú chỉ biết chăm lo cho bộ lông của mình, một bộ lông mà hằng ngày đầy những lem luốt và bụi bặm hôi tanh, một bộ lông bên ngoài mà tôi cứ tưởng là con người tôi, tôi làm đẹp bộ lông mà tôi cứ ngỡ là làm đẹp chính mình. Tôi cố gắng giữ được bộ lông vì cứ nghĩ rằng là giữ được chính mình.
Dần dần qua những kinh nghiệm đau thương tôi mới cảm nhận sâu xa rằng. Chỉ có một cách giữ chặt được sự sống mình, làm đẹp cuộc sống mình, đó là trao hiến. Tôi thấy rằng mình chỉ bắt đầu được khi chấp nhận mất, bắt đầu nhận lãnh khi chấp nhận hy sinh. Tâm trạng và thái độ sẵn sàng chết đi cho chính mình là một lối sống tự do và hạnh phúc nhất, vì chẳng còn lo sợ gì cho bản thân mình. Đó cũng là một mô hình tối ưu cho sự hoàn thành chính mình trong ý nghĩa vẹn toàn nhất trong chương trình của TC. Như con ốc sên chỉ bò được khi chui ra khỏi vỏ, tôi chỉ thực sự sung túc và triển nở mọi mặt khi quảng đại ra khỏi lớp vỏ của mình, ra khỏi những bận tâm, so đo, tính toán xây đắp cho mình, để dám sống cho tha nhân và TC. Niềm vui cao độ phát xuất từ một sự hiến thân và quên mình như vậy làm cho tôi biết coi thường những niềm vui thấp kém mà trước đây tôi cứ khư khư chiếm giữ. Không có niềm vui nào sâu thẳm cho bằng thấy mình được nên giống Chúa hơn trong hành vi tự hiến, “Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân”. Trong sự hiến thân quên mình tôi cảm nhận được hạnh phúc đích thực. Do đó không lạ gì Thánh Phaolô đã mạnh mẽ tuyện bố : “Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Ki-tô” (Ph 3, 8).
Từ đó tôi mới hiểu sâu xa rằng, sống và chết là 2 hành vi trao đổi cho nhau trong từng giây phút và trong từng biến cố trong cuộc đời mình. Sống là chấp nhận chết để triển nở và phát sinh :
- mỗi một hành vi khiêm tốn là chết đi một phần tính kiêu ngạo của mình.
- mỗi một hành vi can đảm là chết đi một phần tính hèn nhát của mình.
- mỗi một hành vi dịu dàng là chết đi một phần tính hung bạo của mình.
- mỗi một hành vi yêu thương là chết đi một phần tính ích kỷ của mình.
Còn cần biết bao nhiêu cái chết khác nữa trong cuộc đời chúng ta để làm thành sự sống mới của mình trong Đức Kitô. Con người tội lỗi chết dần đi thì con người đích thực được dựng nên giống hình ảnh Chúa mới xuất hiện và lớn mạnh.
Tuy nhiên, hành vi chết dù trong thái độ tinh thần hay trong thân xác cũng đều là hành vi của đau thương, tổn hại, mất mát và làm tan biến chính mình, không dễ dàng chấp nhận chút nào dù biết rằng có một hiệu quả phi thường. Chính Đức Giêsu cũng phải bị nao núng và dao động trước cái chết .: "Bây giờ linh hồn Ta xao xuyến và biết nói gì? (Ga.12,27). Chúa Giêsu  không ngần ngại thố lộ với các môn đệ nỗi xao xuyến và sợ hãi của mình trước cái chết nhục hình. Ngài không làm ra vẻ anh hùng trước một sự hy sinh cao cả, nhưng Ngài thật sự lo âu và bám níu vào lòng Cha yêu thương để tìm thấy sức mạnh với lời tha thiết xan xin : “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này"(Ga.12,27), và rồi Ngài đã can đảm đi vào cuộc cuộc tử nạn, biến cái chết của mình thành lời tôn vinh Thiên Chúa và lời yêu thương con người : “Nhưng chính giờ này mà con đã đến”(Ga.12,27).
Điểm quan trọng là ở những giây phút đau thương hay đối mặt với cái chết, Đức Giêsu luôn tha thiết cầu nguyện với Cha và Người dạy chúng ta hãy học kinh nghiệm nơi Người : "Các con hãy cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ" (Lc.22,40). Cầu nguyện không phải là liều thuốc an thần hay giảm đau, cũng không hẳn ngăn chặn được nao núng sợ hãi, nhưng cầu nguyện là thái độ sống thực, sống tin yêu, phó thác. Khi cầu nguyện chúng ta không mong Chúa đổi ý, cứu ta thoát khỏi đau khổ hay sự chết, nhưng cầu nguyện chính là gặp gỡ Chúa với nỗi xao xuyến, giằng co của của con người mỏng giòn yếu đuối của mình, để từ đó ta an tâm bình thản đi vào hiến dâng và xác tìn rằng : “Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa (1Cr 1, 12). Chết không phải là nhảy vào khoảng không vô tận, nhưng ta gieo mình vào cánh tay Thiên Chúa Tình yêu.
Nơi Chúa Giêsu tử nạn và phục sinh, đã thành hình một chân lý sự sống cho chúng ta : hy sinh và từ bỏ là điều kiện để nhận lãnh; đau thương và chia lìa là cách thức để tinh luyện;  tan biến hay mất đi là nhân tố của sự đổi mới; chết là nguyên nhân xúc tác để làm thành sự sống mới. Dưới cái nhìn này, chúng ta vượt thoát khỏi sự vô minh để sống dưới ánh sáng Chúa chiếu soi, không còn phải quá nặng nề về cuộc sống mình với mọi sự xảy ra trong đó, nhưng luôn an nhiên thanh thản trong mọi tình huống của đời thường, để sống trọn vẹn từng phút giây sống cho Chúa và mọi người. Với tâm tình như thế, chúng ta sẽ nhẹ nhàng đón nhận cái chết như một cuộc biến đổi cuối cùng để đi vào sự phục sinh vinh hiển cùng với Chúa Giêsu, Đấng đã chiến thắng sự chết và tội lỗi, đang đứng đợi chúng ta ở cuối con đường của cuộc sống này.
MẦU NHIỆM PHỤC SINH TRONG ĐỜI SỐNG
(Ga 20, 1-9)
 
Related imageChúng ta hân hoan mừng ngày Đức Giêsu phục sinh. Ngài phục sinh sau khi chịu khổ nạn, chết trên thập tự và mai táng trong mồ. Đó quả là một biến cố vĩ đại, làm nền tảng cho niềm tin của chúng ta. Thánh Phaolô nói: «Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng» (1Cr 15,14); «Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lòng tin của anh em thật hão huyền, và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của anh em. Hơn nữa, cả những người đã an nghỉ trong Đức Kitô cũng bị tiêu vong. Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Kitô chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người» (1Cr 15,17-19).
Niềm tin vào Chúa Phục Sinh là cả một chặng đường dài trong cuộc sống. Nói đến TIN là nói đến YÊU, hay trái lại cũng thế. Đó là cặp sóng đôi trong đời sống Kitô hữu.
Tình yêu mến, tương ứng nhưng lại khác biệt
Chúng ta cần có lòng mến thiết tha của bà Mađalena nhưng cũng cần có sự nhạy cảm để tin như Gioan. Nhờ lòng mến thiết tha mà Mađalena khám phá ra mồ trống trước tiên. Nhưng rất tiếc khi chỉ dừng lại ở mức độ tình cảm trong cơn hốt hoảng, Chị đã không có khả năng nhận ra ý nghĩa của các dấu chỉ, và trở nên buồn rầu, lo lắng, khóc lóc. Có thể chúng ta cũng sẽ như vậy khi đứng trước những lầm than, mất mát và đổ vỡ trong đời, chỉ còn lại nuối tiếc và đau thương của một tình cảm đã chôn vùi. Đời chúng ta lắm khi giống như ngôi mộ trống trải. Những gì chúng ta yêu quí nay chẳng còn. Chúng ta đôn đáo kiếm tìm điều đã mất trong nước mắt và đau khổ như Mađalena. Nhưng nếu xác Chúa Giêsu cứ nằm yên trong mồ để cho Chị thăm viếng, thì làm gì có chuyện Chúa Phục Sinh. Chị ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy xác Thầy trong mộ, nhưng chỉ gặp chính Đấng Phục Sinh ở ngoài ngôi mộ (Ga 20, 11-17), ở ngoài sự đau xót cho một quá khứ đã qua, ở ngoài sự bám níu vào một cách thế, một hình thức cố định nào đó. Mọi sự ràng buộc bên ngoài đều làm mất đi tự do chân chính trong tinh thần, mất đi ánh sáng của niềm tin và hy vọng vươn lên của một sự sống luôn mời gọi triển nở.
Gioan, người môn đệ Chúa yêu, cũng rất yêu Thầy, nhưng tình cảm của ông được đức tin hướng dẫn. Khi tin, người ta khám phá ra ý nghĩa của các biến cố, cũng giống như Gioan, ông khám phá ra ý nghĩa của cái chết bi đát trên đồi Canvê như một dấu chỉ của sự sống mới (Ga 12, 24); ông khám phá ra ý nghĩa của ngôi mộ trống và các tấm khăn đã được xếp gọn gàng như dấu chỉ của một trật tự mới (Mt 9, 17). Dấu chỉ chẳng làm cho tin nhưng giúp người ta bắt đầu tin. Vì thế, khởi đi từ các dấu chỉ hữu hình, đức tin vẫn là sự gắn bó vào cái vô hình. Khi quan sát kỹ những dấu vết để lại, Gioan nhận ra cách thức hành động của Chúa Giêsu trước đây và nhất là ông hiểu được Kinh Thánh, đồng thời nhớ lại những lần tiên báo phục sinh của Thầy.
Chúng ta cần ra khỏi tình cảm bi lụy của mình, ra khỏi tâm trạng buồn thương do tác động của hoàn cảnh bên ngoài, phải vượt trên cái thấy cách vật chất để thấy trong đức tin nhờ cái nhìn trầm tĩnh và sâu lắng hơn trước những gì xảy ra. Sự hiện diện của Chúa Giêsu Phục Sinh luôn bao trùm mọi ngõ ngách của cuộc đời chúng ta, đừng đòi buộc Ngài phải hiện diện trở lại theo phương cách cũ của một thân xác hay chết, đừng bắt buộc Ngài phải hành động theo một khuôn khổ cố định và hạn hẹp theo lối nhìn của chúng ta. Cần phải mở lòng để đón nhận ơn cao cả này : “Phúc thay những người không thấy mà tin”(Ga 20, 24-29) : tin vào sự hiện diện và cách hành động rất mới mẻ và rất tuyệt vời trong mọi biến cố của cuộc đời chúng ta. Đức tin đó đem lại bình an và hạnh phúc biết bao.
Hành vi đức tin chính là việc Thần Khí hoạt động trong tâm hồn một con người để làm cho kẻ ấy vừa nhận ra một thực tại chất chứa mạc khải vừa nhận ra ý nghĩa của Lời quy hướng về thực tại đó. Nguồn gốc của mạc khải duy nhất lưỡng diện này (thực tại và Lời) là Thánh Thần. Chính Ngài cho tín hữu niềm xác tín rằng mình có lý để tin (Ga 16, 7-11). Đức tin khởi đi từ các sự kiện lịch sử mà nhiều nhân chứng đã “thấy”, nhưng sự chắc chắn dứt khoát của chúng ta rốt cuộc chỉ dựa vào chứng từ của Thần Khí trong chính tâm hồn mình mà thôi. Như vậy, đức tin là sự phối hợp nhịp nhàng của con tim và lý trí, dựa trên hoạt động của Chúa Thánh Thần trước dấu chỉ hữu hình để đạt tới một thực tại vô hình.
Con tim và lý trí
Dĩ nhiên, trong đời sống đức tin, ngoài việc hoạt động nền tảng của Chúa Thánh Thần trong tâm hồn mỗi người, thì trước tiên là con tim chứ không phải lý trí. Chính vì thế mà ta thấy Gioan luôn được đặt trổi vượt hơn Phêrô về lòng mến, trong bửa tiệc ly (Ga 13, 24), trong nhà thượng tế (Ga 18, 12-16), và rồi ông bỏ xa Phêrô trong khi chạy tới mồ (Ga 20, 3-4). Điều đó cho thấy rằng, dù trách nhiệm của mỗi người ra sao chăng nữa, thì tình yêu vẫn là cái dẫn tới niềm tin vào Chúa Giêsu hằng sống. Sau này chính Chúa Giêsu Phục sinh cũng đã mời gọi lòng yêu mến của Phêrô đến 3 lần trước khi giao quyền tối thượng cho ông trên đoàn chiên (Ga 21, 15-17). Chính tình yêu là động lực giúp khám phá hoặc đi mau hơn và xa hơn trong mọi diễn biến của cuộc sống. Chính tình yêu làm cho ta thực sự biết được chiều sâu của các biến cố.
Cái nhìn đức tin
Chúng ta cần có lòng tin để khỏi rơi vào sự thất vọng hay hoảng hốt trước những thất bại, đổ vỡ và mất mát trong cuộc đời. Là Kitô hữu, chúng ta vẫn có cái nhìn tự nhiên như mọi người, nhưng vẫn phải có cái nhìn đức tin. Ai biết nhìn sự việc bằng đức tin thì sẽ thấy mọi sự rất thanh thản và lạc quan. Có thể ví cái nhìn đức tin giống như người ta nhìn các sự vật trong đêm tối bằng ánh sáng của tin hồng ngoại, nên có thể nhìn thấy những điều mà mắt thường không nhìn thấy được.
Bằng cái nhìn đức tin, Thánh Phaolô khi đối diện với tình trạng nguy biến có thể kết thúc cuộc đời mình, Ngài đã suy nghĩ rằng sống hay chết đều tốt cả : “Đối với tôi, sống là Đức Kitô và chết là một mối lợi”(Pl 1, 21). Thánh Têrêsa cũng thế, sau khi nhìn những sự việc xảy đến trong đời mình bằng cặp mắt đức tin, đã kết luận rằng “Tất cả đều là hồng ân”. Tình yêu mến Chúa dạy cho người ta có cái nhìn đức tin. Dù bất cứ người tín hữu nào miễn có một lòng mến sâu xa vẫn có thể mau mắn nhận ra sự hiện diện của Chúa Kitô Phục Sinh trong những biến cố của cuộc đời mình.
 
Đức Giêsu phục sinh đã chiếu một luồng sáng mới lên tất cả mọi sự. Thiết tưởng, việc đầu tiên mà chúng ta cần cố gắng và cũng là ơn đầu tiên mà chúng ta cần xin trong mùa Phục sinh là biết nhìn mọi sự bằng cặp mắt đức tin. Có như thế, trong tất cả mọi sự chúng ta mới đều có thể lạc quan cất lên tiếng hát đặc trưng của Mùa Phụng vụ này : Halleluia !+
 
Lạy Chúa, điều mà con khao khát và cầu xin hằng ngày là được yêu mến Chúa trên tất cả. Nhưng tình yêu mến đó mời gọi con phải có cái nhìn đức tin trong mọi sự, nhất là thấy được Chúa Phục sinh đang hiện trong mọi biến cố và trong từng anh chị em của con. Cái nhìn này đòi con phải xóa sạch những quá khứ ngổng ngang của con và của mọi người, để nhìn thấy đó như những chặng đường phải đi qua để thành hình một con người mới. Con không thể cứ ôm lấy cái xác đã chết để kêu gào, than van và nuối tiếc. Con không thể cứ trói buộc mình vào những tư tưởng, những hình ảnh, những con người của một thời đã qua để phê phán, than van và trách móc hoặc để dựa dẫm, khen ngợi và ca tụng. Nếu cứ như thế thì con vẫn chết trong quá khứ, đang khi Chúa đã Phục sinh trong hiện tại. Thật ra, tất cả đã được chôn vùi rồi, và giờ đây trước mắt là ngôi mộ trống. Ngôi mộ trống chẳng còn lại gì của quá khứ, nhưng có một vài dấu chỉ rất tinh tế đủ để cho con đọc ra sự hiện diện Phục sinh của Chúa và giải mã những điều huyền nhiệm trong cuộc đời mà Chúa đã làm nên cho con và cho mọi người. Như Gioan đã thấy và đã tin, thì xin cho con được bừng sáng lên niềm tin yêu hy vọng để thấy Chúa đang hình thành và làm nên những điều mới lạ trong con và trong mọi anh chị em; cho cõi lòng con rộng mở để thấy được nét mặt Chúa trên khuôn mặt kẻ khác. Đó chính là niềm vui và hạnh phúc của con trong đời sống hằng ngày, để con luôn phấn khởi ra đi cho một niềm tin, để được sống bên Chúa bây giờ và mãi mãi. Amen.

 
Lm. Thái Nguyên
Nguồn: simonhoadalat.com
chieu-kich-sieu-viet-trong-on-goi-thanh-hien
Chiều kích siêu việt trong Ơn Gọi Thánh Hiến.

Con người không bao giờ ngưng làm người, vì thế con người không bao giờ ngưng hướng về siêu việt. Hay nói cách khác, tự bản chất, con người dù thuộc bất cứ tôn giáo hay giáo phái nào đều mang một nhãn giới hướng về Thượng Đế, biểu lộ một khát vọng thẳm sâu hướng về một Đấng Khác. Từ đó, con người tiến tới việc đáp trả trong cuộc sống. Nhưng cách thức đáp trả ước vọng sâu xa và siêu việt này lại tuỳ thuộc mỗi hữu thể hiện sinh, tuỳ thuộc sự lựa chọn căn bản của mỗi người.

thang-5-–-thang-hoa-kinh-me-maria
Tháng 5 – Tháng Hoa kính Mẹ Maria

Mỗi năm, Tháng Hoa, tháng Giáo Hội dành để tôn kính Mẹ Maria, lại trở về với chúng ta như một dịp đẹp và thuận tiện nhất để tất cả chúng ta, mọi tầng lớp con cái loài người cùng tỏ lòng kính yêu Mẹ bằng những bó hoa thiêng, bằng những lời kinh nguyện sốt sắng và tâm tình thảo hiếu biết ơn dâng lên Mẹ hiền qua tràng chuỗi Mân Côi và các bài Thánh Ca về Mẹ trong các Giờ Chầu, Giờ Ðền Tạ tại tư gia hay trong các nguyện đường.

phung-vu-tuan-thanh
Phụng vụ Tuần thánh

Tuần thánh được các giáo phụ gọi là tuần trọng nhất trong Năm phụng vụ, tuần Mẹ của các tuần lễ. Trong Tuần thánh, Giáo Hội cử hành các mầu nhiệm cứu chuộc đã được Chúa Kitô hoàn tất trong những ngày cuối đời dương thế của Ngài. Vì thế Nghi thức Tuần thánh phải được cử hành một cách long trọng và trang nghiêm. Phải làm sao cho giáo dân hiểu rõ tầm quan trọng của Tuần thánh và tham dự cách tích cực. Nghi thức Canh thức vượt qua được Đức Thánh Cha Piô XII cải tổ vào năm 1951 và Nghi thức Tuần thánh được ngài cho cải tổ năm 1955...

y-nghia-mua-chay
Ý nghĩa Mùa Chay

Trong tiếng Latinh, Mùa Chay là QUADRAGESIMA, từ nầy có nghĩa là “40”. Trong Mùa Chay, chúng ta cùng sống với Đức Kitô 40 ngày trong sa mạc, để trải qua cuộc hành trình 40 năm của dân Itraen tiến về Đất hứa. Trong suốt thời gian dài đằng đẳng này, đoàn dân ông Môsê lãnh đạo thường phải đói khát, đôi khi nản chí và lắm lần quị ngã bất trung. Nhưng đặc biệt, chính trong cuộc “trường hành” này, họ đã có được cái kinh nghiệm độc nhất vô nhị về sự dạy bảo và lòng ưu ái thiết tha của Thiên Chúa dành cho họ.

su-giau-co-cua-thien-chua-la-loi-moi-goi-cho-long-quang-dai
Sự giàu có của Thiên Chúa là lời mời gọi cho lòng quảng đại

Để có lòng quảng đại và quả tim rộng mở thì trước hết chúng ta phải tin vào sự giàu có và lòng quảng đại của Thiên Chúa. Nhờ sự giàu có của Thiên Chúa mà chúng ta nhận được ánh sáng mặt trời, một vũ trụ lớn lao hào phóng vượt sức tưởng tượng của loài người. Đó không phải chỉ là thử thách cho tinh thần và trí tưởng tượng, nhưng đặc biệt là thử thách cho quả tim, để nó trở nên giàu có và quảng đại hơn.

nhung-ngay-le-cua-gia-dinh
Những ngày lễ của gia đình

Mỗi gia đình đều có những ngày lễ riêng, đánh dấu những biến cố vui, buồn của gia đình. Chẳng hạn như ngày giỗ của ông bà, cha mẹ, ngày kỷ niệm thành hôn của vợ chồng, ngày sinh nhật, ngày lễ bổn mạng của một người trong gia đình... Những ngày lễ của gia đình là dịp để mọi người trong gia đình quây quần bên nhau trong tình yêu thương hiệp nhất, vun xới thêm tình gia đình.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.