kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Phục Sinh li-category Lòng anh em sẽ vui (6.5.2016 – Thứ sáu Tuần 6 Phục sinh)

Lòng anh em sẽ vui (6.5.2016 – Thứ sáu Tuần 6 Phục sinh)
 
Lòng anh em sẽ vui 
 
Lời Chúa: Ga 16, 20-23a
 
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật anh em: anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui. Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ của mình; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian. Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được. Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa. Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.”
 
Suy niệm:
 
Hiếm khi một đoạn Tin Mừng ngắn
 
mà lại có nhiều từ nói đến niềm vui, nỗi buồn như vậy.
 
Khi sắp bước vào cuộc Khổ nạn,
 
Đức Giêsu không giấu các môn đệ về những thử thách đang chờ họ.
 
Khóc lóc, lo buồn, than van là những điều họ sẽ phải trải qua (c. 20).
 
Nhưng tâm trạng đó chỉ là tạm thời.
 
Niềm vui khi thấy Thầy phục sinh mới là điều còn mãi (c. 22).
 
Không có một Kitô giáo buồn.
 
Niềm vui là một trong những nét đặc trưng của Kitô giáo,
 
bởi lẽ Kitô giáo phát sinh từ Tin Mừng rộn rã, từ tiếng reo Halleluia :
 
Đức Kitô đã sống lại rồi và đang ở giữa cộng đoàn tín hữu.
 
Niềm vui ấy vẫn được diễn tả qua nhiều hình thức,
 
qua tiếng chuông chiều cao vút của nhà thờ,
 
qua các bài thánh ca dìu dặt đưa hồn bay lên gặp Đấng Tuyệt đối,
 
qua những nụ cười tươi và tà áo muôn màu của giáo dân đi lễ mỗi Chúa nhật.
 
Nhưng niềm vui không chỉ có ở nơi nhà thờ, mà còn ở mọi nơi.
 
Niềm vui trên khuôn mặt một nữ tu cúi xuống vết thương của người phong.
 
Niềm vui háo hức của một thanh niên bỏ tất cả để xin vào nhà Tập.
 
Niềm vui bình an của những vị tử đạo Việt Nam trên đường ra pháp trường.
 
Không thể hình dung một Kitô giáo mà không có niềm vui.
 
Kitô giáo buồn thì chẳng phải là Kitô giáo nữa.
 
Thế giới hôm nay có quá nhiều cách để làm cho người ta vui.
 
Niềm vui dường như có thể mua được bằng tiền.
 
Người ta tưởng càng sở hữu nhiều, càng hưởng thụ nhiều thì càng vui.
 
Nhưng chính lúc đó người ta lại rơi vào sự buồn chán.
 
Thế giới hôm nay là một thế giới buồn.
 
Ba mươi ngàn người Nhật tự tử trong một năm.
 
Hiện nay ở Hàn Quốc đang lan rộng tình trạng tự tử tập thể.
 
Khi đời sống vật chất quá đầy đủ, thừa mứa,
 
người ta lại không biết mình sống để làm gì.
 
Kitô giáo phải có khả năng đem lại niềm vui cho thế giới,
 
không phải thứ niềm vui rẻ tiền, vì mua được một trận cười thâu đêm,
 
nhưng là thứ niềm vui của người tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.
 
Người mẹ phải chịu buồn phiền, đau đớn khi sinh con,
 
nhưng sinh rồi thì vui sướng, chẳng còn nhớ đến chuyện vượt cạn (c. 21).
 
Kitô giáo không né tránh đau khổ, cũng không tìm con đường diệt khổ,
 
nhưng đón lấy đau khổ và tìm thấy ý nghĩa của nó trong tình yêu.
 
Như người mẹ chịu đau để đứa con chào đời,
 
người Kitô hữu vui sướng vì thấy hoa trái của những gian truân thử thách.
 
Cầu nguyện:
 

Lạy Chúa Giêsu,
 
các sách Tin Mừng chẳng khi nào nói Chúa cười,
 
nhưng chúng con tin Chúa vẫn cười
 
khi thấy các trẻ em quấn quýt bên Chúa.
 
Chúa vẫn cười khi hồn nhiên ăn uống với các tội nhân.
 
Chúa đã cố giấu nụ cười trước hai môn đệ Emmau
 
khi Chúa giả vờ muốn đi xa hơn nữa.
 
Nụ cười của Chúa đi đôi với Tin Mừng Chúa giảng.
 
Nụ cười ấy hòa với niềm vui
 
của người được lành bệnh.
 
Lạy Chúa Giêsu,
 
có những niềm vui
 
Chúa muốn trao cho chúng con hôm nay,
 
có sự bình an sâu lắng Chúa muốn để lại.
 
Xin dạy chúng con biết tươi cười,
 
cả khi cuộc đời chẳng mỉm cười với chúng con.
 
Xin cho chúng con biết mến yêu cuộc sống,
 
dù không phải tất cả đều màu hồng.
 
Chúng con luôn có lý do để lo âu và chán nản,
 
nhưng xin đừng để nụ cười tắt trên môi chúng con.
 
Ước gì chúng con cảm thấy hạnh phúc,
 
vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương
 
và được sai đi thông truyền tình thương ấy. Amen.
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
ai-la-me-toi-21-11-thu-nam-duc-me-dang-minh-trong-den-tho
Ai là mẹ tôi? (+ 21/11 - Thứ năm. Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ)

Khi ấy, Ðức Giêsu còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy.” Người bảo kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: “Ðây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.

lam-an-sinh-loi-20-11-thu-tu-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Làm ăn sinh lợi (+ 20/11 - Thứ tư tuần XXXIII thường niên C).

Khi dân chúng đang nghe những điều ấy, thì Đức Giêsu lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giêrusalem và vì họ tưởng là Triều Đại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi. Vậy Người nói: “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.”

xuong-mau-di-19-11-thu-ba-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xuống mau đi (+ 19/11 - Thứ ba tuần XXXIII thường niên C).

Sau khi vào Giêrikhô, Ðức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Và kìa, có một người tên là Giakêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Ðức Giêsu là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Ðức Giêsu, vì Người sắp đi qua đó.

xin-cho-toi-nhin-thay-18-11-thu-hai-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xin cho tôi nhìn thấy (+ 18/11 - Thứ hai tuần XXXIII thường niên C).

Khi Ðức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Ðức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!” Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương xót tôi!”

khong-thuoc-ve-the-gian-17-11-le-cac-thanh-tu-dao-viet-nam
Không thuộc về thế gian (+ 17/11 - Lễ các thánh tử đạo Việt Nam)

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.

khong-duoc-nan-chi-16-11-thu-bay-tuan-xxxii-thuong-nien-c
Không được nản chí (+ 16/11 - Thứ bảy tuần XXXII thường niên C).

Khi ấy, Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: “Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi.” Một thời gian khá lâu, ông không chịu.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.