kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Thường Niên li-category Làm cớ cho anh sa ngã (28/02 – Thứ năm tuần 7 Thường Niên C)

Làm cớ cho anh sa ngã

Lời Chúa: Mc 9, 41-50

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Ðấng Kitô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu. Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn. Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục, phải vào lửa không hề tắt. Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục, Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt. Quả thật, ai nấy sẽ được luyện bằng lửa như thể ướp bằng muối. Muối là cái gì tốt. Nhưng muối mà hết mặn, thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? Anh em hãy giữ muối trong lòng anh em, và sống hoà thuận với nhau".

Suy niệm :

Khi nghe một người chịu tháo khớp vì mắc bệnh tiểu đường,
chúng ta chẳng ngạc nhiên mấy.
Mất đi bàn chân mà kéo dài được sự sống
thì còn hơn là giữ lại mà phải chết.
Có bao nhiêu người chịu giải phẫu mỗi ngày.
Họ chấp nhận cắt bỏ một phần thân thể bị hư hoại,
để mong giữ lại được cả mạng sống.
Tuy việc cắt bỏ luôn đi kèm với đau đớn và mất mát suốt đời,
nhưng người ta vẫn vui vì thấy mình còn sống.
Bài Tin Mừng hôm nay có thể làm ta ngạc nhiên và không vui.
Bài này có nhiều câu được lặp lại như một điệp khúc.
“Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì anh hãy chặt nó đi…
Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì anh hãy chặt nó đi…
nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã thì anh hãy móc nó đi…”
Có cần phải chặt tay, chặt chân hay móc mắt không ?
Có cần phải hiểu các câu này của Chúa theo nghĩa đen không?
Nếu hiểu theo nghĩa đen, chắc khó mà có một kitô hữu lành lặn.
Bởi vậy chúng ta thường dễ bỏ qua hay hiểu theo nghĩa bóng,
và có nguy cơ làm yếu đi sứ điệp mà Đức Giêsu muốn chuyển tải.
Giá Trị tối hậu mà Đức Giêsu muốn chúng ta coi trọng
đó là Sự Sống vĩnh hằng, là Nước Thiên Chúa (cc. 43-47).
Để có được Giá Trị này, ta phải chấp nhận hy sinh nhiều giá trị khác.
Hơn nữa, chúng ta lại càng phải từ bỏ hy sinh
những gì cản trở khiến ta không thể đạt tới mục đích mình theo đuổi.
Tay, chân, mắt là những bộ phận rất quan trọng trong cơ thể.
Chúng là những chi thể không thể thiếu để có một đời sống bình thường.
Tuy nhiên, chúng có thể trở thành duyên cớ khiến ta vấp phạm, sa ngã.
Sa ngã ở đây là thứ sa ngã đưa chúng ta vào cõi chết đời đời,
nơi toàn bộ cuộc đời chúng ta bị đổ vỡ nát tan không sao hàn gắn.
Vì cuộc đời của chúng ta là vô giá,
một cuộc đời đã được chuộc bằng chính Máu Con Thiên Chúa,
một cuộc đời mà chính chúng ta đã dày công xây đắp,
nên việc cắt bỏ những điều phá hoại cuộc đời ấy là chuyện tự nhiên.
Chặt tay, chặt chân hay móc mắt là những điều kinh khủng, gây đau đớn.
Bị què tay, què chân hay chột mắt ở đời này là điều chẳng ai mong.
Nhưng Đức Giêsu mời chúng ta nghĩ đến giá trị của đời sống vĩnh cửu,
để có can đảm cắt đứt với những thụ tạo đang làm hư hỏng đời ta.
Cắt đứt với một thói quen xấu lâu năm,
hay cắt đứt tương quan tội lỗi với một người,
những điều ấy nhiều khi còn khó hơn việc móc mắt hay chặt tay.
Chúng ta chỉ có thể sống Lời Chúa hôm nay
nếu chúng ta không bị hút bởi khoái lạc trần gian ngay trước mắt.
Xin Chúa giúp ta thực hiện những cuộc giải phẫu mỗi ngày,
để đau đớn của đoạn tuyệt hôm nay đem lại hạnh phúc trọn vẹn mãi mãi.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu,
giàu sang, danh vọng, khoái lạc
là những điều hấp dẫn chúng con.
Chúng trói buộc chúng con
và không cho chúng con tự do ngước lên cao
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn.
Xin giải phóng chúng con
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất,
nhờ cảm nghiệm được phần nào
sự phong phú của kho tàng trên trời.
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi
bán tất cả những gì chúng con có,
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời.
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng
trước những lời mời gọi của Chúa,
không bao giờ ngoảnh mặt
để tránh cái nhìn yêu thương
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
ong-da-thay-va-da-tin-21-04-–-chua-nhat-phuc-sinh-nam-c
ÔNG ĐÃ THẤY VÀ ĐÃ TIN (21/04 – Chúa Nhật Phục Sinh năm C)

Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simon Phêrô và người môn đệ Ðức Giêsu thương mến. Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.” Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi.

nguoi-da-troi-day-roi-20-04-thu-bay-tuan-thanh-vong-phuc-sinh-nam-c
Người đã trỗi dậy rồi (20/04 - Thứ bảy Tuần Thánh, Vọng Phục Sinh năm C)

Ngày thứ nhất trong tuần, vừa tảng sáng, các bà đi ra mộ, mang theo dầu thơm đã chuẩn bị sẵn. Họ thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mộ. Nhưng khi bước vào, họ không thấy thi hài Chúa Giêsu đâu cả. Họ còn đang phân vân, thì kìa hai người đàn ông y phục sáng chói, đứng bên họ. Ðang lúc các bà sợ hãi, cúi gầm xuống đất, thì hai người kia nói: “Sao các bà lại tìm Người Sống ở nơi kẻ chết?

the-la-da-hoan-tat-19-04-–-thu-sau-tuan-thanh
Thế là đã hoàn tất (19/04 – THỨ SÁU TUẦN THÁNH)

Khi ấy, Đức Giêsu đi ra cùng với các môn đệ, sang bên kia suối Kítrôn. Ở đó, có một thửa vườn, Người cùng với các môn đệ đi vào. Giuđa, kẻ nộp Người, cũng biết nơi này, vì Người thường tụ họp ở đó với các môn đệ. Vậy, Giuđa tới đó, dẫn một toán quân cùng đám thuộc hạ của các thượng tế và nhóm Pharisêu; họ mang theo đèn đuốc và khí giới.

phai-rua-chan-cho-nhau-18-04-–-thu-nam-tuan-thanh-thanh-le-tiec-ly
Phải rửa chân cho nhau (18/04 – THỨ NĂM TUẦN THÁNH.Thánh Lễ Tiệc Ly).

Trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng. Ma quỷ đã gieo vào lòng Giuđa, con ông Simôn Ítcariốt, ý định nộp Đức Giêsu. Đức Giêsu biết rằng: Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, nên trong một bữa ăn, Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng.

chang-le-con-sao-17-04-–-thu-tu-tuan-thanh
Chẳng lẽ con sao? (17/04 – THỨ TƯ TUẦN THÁNH)

Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giuđa Ítcariốt, đi gặp các thượng tế mà nói: “Quý vị muốn cho tôi bao nhiêu? Tôi đây sẽ nộp ông ấy cho quý vị.” Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Ðức Giêsu. Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Ðức Giêsu: “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?”

troi-da-toi-16-04-–-thu-ba-tuan-thanh
Trời đã tối (16/04 – THỨ BA TUẦN THÁNH)

Khi ấy, Ðức Giêsu tâm thần xao xuyến. Người tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. Trong số các môn đệ, có một người được Ðức Giêsu thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Ðức Giêsu. Ông Simon Phêrô làm hiệu cho ông ấy và bảo: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai?” Ông này liền nghiêng mình vào ngực Ðức Giêsu và hỏi: “Lạy Thầy, ai vậy?”

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.