kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Chay li-category KHÔNG CHỈ NHỜ CƠM BÁNH (10/03 - Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C)

KHÔNG CHỈ NHỜ CƠM BÁNH

Lời Chúa : Lc 4, 1-13

Ðức Giêsu được đầy Thánh Thần, từ sông Giođan trở về, và được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì cả, và khi hết thời gian đó, thì Người thấy đói. Bấy giờ, quỷ nói với Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hoá bánh đi!” Nhưng Ðức Giêsu đáp lại: “Ðã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh.” Sau đó, quỷ đem Ðức Giêsu lên cao, và trong giây lát, chỉ cho Người thấy tất cả các nước thiên hạ. Rồi nó nói với Người: “Tôi sẽ cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì quyền hành ấy đã được trao cho tôi, và tôi muốn cho ai tuỳ ý. Vậy nếu ông bái lạy tôi, thì tất cả sẽ thuộc về ông.” Ðức Giêsu đáp lại: “Ðã có lời chép rằng: Ngươi phải bái lạy Ðức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi. Quỷ đem Ðức Giêsu đến Giêrusalem và đặt Người trên nóc Ðền Thờ, rồi nói với Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì đứng đây mà gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, để luôn luôn gìn giữ bạn. Lại còn chép rằng: Thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá.” Bấy giờ Ðức Giêsu đáp lại: “Ðã có lời rằng: Ngươi chớ thử thách Ðức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.”
Sau khi đã xoay hết cách để cám dỗ Người, quỷ bỏ đi, chờ đợi thời cơ.

Suy niệm :

Làm người ở đời là chấp nhận thân phận cám dỗ.
Con người vừa mang trong mình khát vọng vươn tới Tuyệt Ðối,
vừa thấy mình luôn bị một mãnh lực kéo trì,
nên đời người lúc nào cũng phải chiến đấu giằng co,
chỉ một chút lơi lỏng yếu mềm là sa ngã.
Con người cao cả khi thắng được cám dỗ trong ngoài.
Lúc buông theo cái tôi dễ dãi tầm thường, tôi chẳng là tôi.
Chỉ khi tôi vượt quá tôi, tôi mới thật là mình.
Tôi chỉ là tôi khi tôi vươn tới Chân, Thiện, Mỹ.
Trong mùa Chay, ta hãy để Thánh Thần dẫn vào hoang địa.
Hãy cùng với Ðức Giêsu sống trong cô tịch, cầu nguyện và ăn chay,
để có khả năng nhận ra các cơn cám dỗ quen thuộc.
Biết mình bị cám dỗ thật là một ơn,
vì ma quỷ chẳng phải là một con vật có đuôi lộ liễu.
Những cám dỗ của Ðức Giêsu cũng là của tôi hôm nay.
Cám dỗ đầu tiên đánh thẳng vào điểm yếu của Ngài.
Sau một thời gian dài nhịn ăn, Ngài thấy đói.
Cái đói làm tê liệt, và đụng đến bản năng sinh tồn.
Ðiều duy nhất cần đối với người đói là tấm bánh.
Ðức Giêsu đã thắng được cơn cám dỗ này.
Ngài không phủ nhận sự cần thiết của vật chất,
nhưng con người không chỉ sống nhờ cơm bánh.
Lợi nhuận trong kinh tế là điều quan trọng,
nhưng không được quên các giá trị văn hoá, luân lý, tôn giáo...
Lắm khi cái đói vật chất vẫn chi phối chúng ta.
Người ta dễ hiểu sai câu: “Có thực mới vực được đạo.”
Chúng ta vẫn bị cồn cào bởi những thèm thuồng.
chính đáng và không chính đáng, cá nhân và tập thể,
nhưng đừng để mình thoả mãn cơn đói bằng mọi giá.
Cám dỗ thứ hai là một cám dỗ thô bạo và hấp dẫn:
bái lạy ma qủy để được quyền lực và vinh quang.
Có nhiều người nhẹ dạ đã tin vào lời hứa hão này.
Bao đế quốc, bao nhà độc tài đã trôi đi trong dòng lịch sử.
Ðức Giêsu chẳng muốn nhận quyền từ ai khác ngoài Cha.
Chỉ Cha mới là Ðấng duy nhất để Ngài thờ phụng.
Cơn cám dỗ thứ ba có vẻ đạo đức,
kỳ thực lại là dấu hiệu của sự thiếu lòng tin.
Tôi đưa mình vào tình huống hiểm nghèo, để bắt Chúa hành động.
Nhảy xuống từ nóc Ðền Thờ mà không chết, quả là ngoạn mục!
Chúng ta vẫn thích Chúa làm chuyện ngoạn mục cho đời ta.
Chúng ta không thích sống trong lòng tin êm ả,
như đứa con biết rõ Cha thương mình, không đòi kiểm chứng.
Tiền bạc, của cải, sắc đẹp, khoái lạc, bằng cấp, tự do,
quyền lực, uy tín, danh dự, chủng tộc, khoa học, kỹ thuật:
tất cả những giá trị trên đều đáng quý.
Nhưng nếu tôi tôn chúng lên hàng Tuyệt Ðối viết hoa,
và thờ chúng như một ngẫu tượng,
thì tôi và thế giới sẽ như kim tự tháp lật ngược.
Ước gì Chúa giúp tôi tự cởi trói mình mỗi ngày,
để tôi càng lúc càng tự do đến gần Ðấng Tuyệt Ðối.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu,
bị cám dỗ là thân phận của con người,
nhưng thắng được cám dỗ là nhờ ơn của Chúa.
Cuộc sống hôm nay
cho chúng con bao cám dỗ ngọt ngào,
làm khuấy động những thèm khát nơi chúng con.
Cám dỗ chiếm đoạt và sở hữu.
Cám dỗ thống trị bằng quyền uy hay tri thức.
Cám dỗ sống buông thả theo bản năng tự nhiên.
Cám dỗ nào cũng hứa
cho chúng con ít nhiều hoan lạc,
nhưng thật ra lại làm chúng con nghèo nàn
vì tự giam mình trong cái tôi ích kỷ.
Xin cho chúng con thắng được các cơn cám dỗ
nhờ tỉnh thức và cầu nguyện,
nhờ chay tịnh và làm chủ bản thân.
Xin cho chúng con dám lội ngược dòng với thế gian,
để đi vào con đường hẹp của Chúa,
con đường nghèo khó khiêm nhu,
con đường hy sinh phục vụ.
Ước gì chúng con được lớn lên trong tình yêu Chúa,
sau những lần chiến đấu vất vả cam go.
Và ngay cả khi yếu đuối ngã sa,
xin cho chúng con can đảm đứng lên,
vững tin vào lòng Chúa tín trung tha thứ. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.
thay-la-cay-nho-22-05-–-thu-tu-tuan-5-phuc-sinh-c
Thầy là cây nho (22/05 – Thứ tư tuần 5 Phục Sinh C).

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho. Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn. Anh em được thanh sạch rồi nhờ lời Thầy đã nói với anh em. Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em.

binh-an-cho-anh-em-21-05-–-thu-ba-tuan-5-phuc-sinh-c
Bình an cho anh em ( 21/05 – Thứ ba tuần 5 Phục Sinh C).

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi. Anh em đã nghe Thầy bảo: “Thầy ra đi và đến cùng anh em”. Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy.

yeu-men-den-va-o-lai-20-05-–-thu-hai-tuan-5-phuc-sinh-c
Yêu mến, đến và ở lại (20/05 – Thứ hai tuần 5 Phục Sinh C).

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.” Ông Giuđa, không phải Giuđa Ítcariốt, nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian?”

dieu-ran-moi-19-05-–-chua-nhat-v-phuc-sinh-c
ĐIỀU RĂN MỚI (19/05 – Chúa Nhật V Phục Sinh C).

Khi Giuđa ra khỏi phòng Tiệc Ly, Ðức Giêsu nói: “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người, Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người. Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi.

lam-nhung-viec-lon-hon-nua-18-05-–-thu-bay-tuan-4-phuc-sinh-c
Làm những việc lớn hơn nữa (18/05 – Thứ bảy tuần 4 Phục Sinh C).

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.” Ông Philípphê nói: “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” Đức Giêsu trả lời: “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Philípphê, anh chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.

thay-la-duong-17-05-–-thu-sau-tuan-4-phuc-sinh-c
Thầy là đường (17/05 – Thứ sáu tuần 4 Phục Sinh C).

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.