kinhthanh

TRANG CHỦ li-category LECTIO DIVINA li-category Các bài Lời Chúa li-category Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 24 TN C

Lời Chúa: Lc 15, 1-32

1 Khi ấy, tất cả các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:
4 "Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất? 5Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. 6 Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.' 7 Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.
"Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được? 9 Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.' 10 Cũng thế, tôi nói cho các ông hay: giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối."
11 Rồi Đức Giê-su nói tiếp: “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng: ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng’. Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.
14 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy’. 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.
“Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa’ 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy’. Và họ bắt đầu ăn mừng.
25 “Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời: ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ’. 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha: ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!’
31 “Nhưng người cha nói với anh ta: ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy’.”

Câu hỏi: 

  1.   Tìm những điểm chung có trong ba dụ ngôn chiên lạc, đồng bạc bị mất và người cha nhân hậu.
     Tại sao Đức Giêsu kể ba dụ ngôn này?
  1.   Kể lại con đường từ hư hỏng đến hoán cải của người con thứ.
  2.   Người con thứ có hoán cải thực lòng không? Lòng hoán cải của anh có từ từ trở nên trọn vẹn không?
  3.   Tìm những hành động và lời nói cho thấy người cha tôn trọng và yêu thương tha thứ cho người con   thứ.
  4.   Tìm những hành động và lời nói cho thấy người cha tôn trọng và yêu thương tha thứ cho người con    cả.
  5.   Tìm những nét giống nhau giữa con thứ và con cả.
  6.   Đọc Lc 15,1-32. Bạn thấy ai là hình ảnh của người Pharisêu và các kinh sư? Đọc Lc 18,9.
  7.   Đọc dụ ngôn người cha nhân hậu, bạn có gặp thấy những nét quan trọng của Bí Tích Hòa Giải (Giải Tội) không?
Gợi ý suy niệm: Bạn thấy mình giống người con nào hơn? Theo bạn, người con thứ trở về nhà cha có khó không? Người con cả chấp nhận vào nhà để dự tiệc với người em và chung vui với cha có khó không? Trở về với Cha có đòi ta trở về với anh em không?

Phần trả lời: 

1. Một vài điểm chung giữa ba dụ ngôn: con chiên lạc (Lc 15,4-7), đồng bạc bị mất (Lc 15,8-10) và người cha nhân hậu (Lc 17,11-32). Hai dụ ngôn đầu tiên có điểm chung giữa người đàn ông mất chiên và người phụ nữ mất tiền. Đó là cả hai đều đã mất (một con chiên hay một quan tiền), đã đi tìm, đã tìm thấy, và mời bạn bè hành xóm đến chung vui với mình. Hai dụ ngôn này còn khá giống nhau ở câu cuối của mỗi dụ ngôn: “…ai nấy cũng vui mừng vì một người tội lỗi hối cải” (cc. 7 và 10). Đây là niềm vui của những người “ở trên trời” (c.7), hay của “triều thần Thiên Chúa” (c.10). Dụ ngôn thứ ba, tuy không dùng những từ giống với hai dụ ngôn trước, nhưng cũng có thể nói người cha đã mất con, đã gặp lại con, và đã mở tiệc ăn mừng (Lc 15,11-32). Đức Giêsu kể ba dụ ngôn này để đáp lại chuyện những người Pharisêu và các kinh sư trách Ngài đã đón tiếp và ăn uống với người tội lỗi (Lc 15,1-3). Đơn giản Ngài chỉ hành động như Thiên Chúa.
2. Người con thứ hư hỏng một cách từ từ. Anh chán sống bên cha, đòi cha chia phần gia sản cho anh (1/3 tài sản). Anh muốn đi đến một “vùng xa,”  nơi anh được hưởng thụ phung phí tài sản do cha để lại. Nhưng không ngờ, chính “vùng xa” đó lại là “vùng đói khủng khiếp” (c.14), nơi anh phải làm một nghề hạ tiện là chăn heo “cho một người dân trong vùng” (c.15). Chính khi bị cái chết vì đói đe dọa, anh đã hồi tâm ăn năn và muốn trở về nhà cha mình.
3. Người con thứ muốn trở về nhà cha mình khi cái đói hành hạ anh, đến độ anh nghĩ mình sẽ chết đói. Chính khi ấy anh hồi tâm và nghĩ đến tình trạng no đủ của những người làm công cho cha ở nhà. Từ đó anh quyết định trở về nhà cha với mong muốn được thành người làm công. Anh muốn trở về vì không muốn bị chết đói (c. 17). Tuy nhiên, đó không phải là lý do duy nhất, bởi lẽ anh đã bắt đầu thấy tội của mình và có lòng ăn năn (Lc 15,18-19). Anh đã thực lòng hoán cải, tuy lòng hoán cải này còn chút vị kỷ. Có lẽ khi người cha ôm hôn anh, khi anh cảm nhận được tình thương của cha, lúc đó anh mới có được lòng hoán cải trọn vẹn.
4. Người cha tôn trọng người con thứ được biểu lộ qua việc người cha không đi tìm anh như đi tìm con chiên hay đồng quan. Cha chỉ chờ đợi anh trở về vì cha tôn trong tự do của anh. Người cha yêu thương tha thứ cho người con thứ, điều này được biểu lộ qua việc  ông “chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh mà hôn” (c.20). Sau đó ông còn cho anh áo đẹp nhất, nhẫn, dép, và nhất là mở tiệc ăn mừng với con bê béo (cc.22-23).
5. Người cha tôn trọng người con cả khi thấy anh “nổi giận không chịu vào nhà” (c.28). Chính người cha đã đi ra và đã năn nỉ anh để anh vào. Người cha đã đón nhận cách bình tĩnh cơn giận của anh, đã nghe lời trách móc đầy ghen tỵ của anh (c. 29), và đã chịu đựng những lời lẽ hỗn hào của anh (c. 30, “thằng con của cha đó”). Thái độ của người cha cho thấy ông yêu người con cả, người đã ở với ông và làm việc cho ông dù không hiểu ông. Ông không muốn thiếu người con cả trong bữa tiệc vui này. Ông không mất một người con nào.
6. Con thứ và con cả thật khác nhau, nhưng khi nhìn kỹ, lại thấy có những nét giống nhau. Người thì bỏ nhà ra đi, kẻ thì không chịu vào nhà. Cả hai đều phải chịu đói nếu cứ đứng ngoài nhà cha. Con thứ xa cha, nhưng con cả cũng không gần cha. Tim anh ấy không đập cùng một nhịp với tim cha: khi cha vui vì con thứ về, thì anh lại buồn. Anh tự hào vì mình không trái lệnh cha (c.29) nhưng anh lại rất xa cha vì không hiểu nổi cách cư xử của cha (c.30).  Con thứ thật bất hiếu với cha khi đòi cha chia gia tài và phung phí hết sạch, nhưng con cả cũng hỗn hào khi nói chuyệnvới cha.
7. Người con cả trong dụ ngôn là hình ảnh của các ông Pharisêu và các kinh sư. Họ là những người tự hào vì mình “hầu hạ cha và chẳng bao giờ trái lệnh” (Lc 15,29). Giống người con cả, họ khó chịu khi thấy Đức Giêsu đón tiếp và ăn uống với tội nhân (Lc 15,1-2).
8. Qua chuyện người con thứ trở về với cha, ta thấy có những nét của bí tích Hòa giải. Anh đã hồi tâm, nghĩa là đã xét mình (c. 17). Anh đã ăn năn tội: “Con thật đắc tội với Trời và với cha…” (cc.18.21). Anh đã đi xưng tội: “Thôi ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với Người rằng…” (cc. 18.20).  Anh đã đề nghị việc đền tội: “Xin coi con như người làm công cho cha” (c.19). Chúng ta hiểu ngầm việc anh dốc lòng chừa. Cuối cùng là hình ảnh của bí tích Giải tội: người cha tha thứ cho anh, ôm lấy anh và trả lại cho anh tất cả những gì anh đã mất khi đi hoang (cc. 20-24).


 
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu
thanh-kinh-bang-hinh-cn-xxix-tn-c-chua-nhat-truyen-giao
Thánh Kinh bằng hình: CN XXIX TN C. Chúa Nhật Truyền Giáo

Ngày lãnh nhận bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, chúng ta đón nhận sứ mạng rao giảng và làm chứng Tin Mừng Phục Sinh mọi nơi mình hiện diện. Nhờ các việc bác ái cụ thể được thực hiện trong sự khiêm tốn yêu thương vô vị lợi, mà Tin Mừng Phục Sinh sẽ tỏa sáng, giúp cho nhiều anh em lương dân nhận biết chúng ta thực là môn đệ Đức Giê-su và tôn vinh Thiên Chúa, Cha chúng ta ở trên trời.

hoc-hoi-phuc-am-chua-nhat-29-tn-c
Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 29 TN C

Động từ xuất hiện bốn lần trong đoạn Tin Mừng này (Lc 18,3.5.7.8) là động từ minh xét (exdikeô). Động từ này còn có thể được hiểu là: trả lại công bằng cho ai, bênh vực hay minh oan cho ai. Bà góa trong bài Tin Mừng này đi gặp quan tòa để kiện một người đã đối xử bất công với mình. Bà không muốn người đó bị trừng phạt, nhưng chỉ muốn quyền lợi của mình được tôn trọng và mọi việc được giải quyết ổn thỏa.

vui-hoc-thanh-kinh-cn-29-tn-c-chua-nhat-truyen-giao
Vui Học Thánh Kinh CN 29 TN C. Chúa Nhật truyền giáo.

Mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến. Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: "Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em.

suy-niem-thanh-vinh-97-lm-phero-pham-ngoc-le
Suy Niệm Thánh Vịnh 97 - Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

Đừng bao giờ quên rằng các Thánh vịnh chính là khát vọng và lời nguyện cầu của dân Israel. Đây là một Thánh vịnh vương quyền: mỗi năm một lần, vào dịp Lễ Lều (nhắc nhớ 40 năm hành trình trong sa mạc), tại Giêrusalem, người ta tổ chức Lễ hội trọng thể, không chỉ nơi Đền Thờ nhưng còn cả thành phố, vì người ta kết các ‘lều’ khắp nơi bằng những cành cây…

thanh-kinh-bang-hinh-chua-nhat-28-tn-c
Thánh Kinh bằng hình: Chúa nhật 28 TN C.

Mười người bị phong hủi, bị cách ly – loại trừ, đã bạo dạn vượt qua luật cấm để gặp Chúa Giêsu. Cả mười người đều được khỏi, nhưng chỉ có một người quay trở lại! Niềm mong ước thiết tha tưởng chừng vô vọng của người Samari bị phong cùi đã thành toàn: được khỏi bệnh. Vui mừng, anh ta quay trở lại, lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa.

hoc-hoi-phuc-am-chua-nhat-28-tn-c
Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 28 TN C

Bài Tin Mừng này có thể chia làm hai phần. Phần 1 là cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và 10 người phong (Lc 17,12-14). Phần 2 là cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu với người phong vùng Samari (Lc 17,15-19). Trong mỗi phần ta đều thấy các nhân vật chủ động đến với Đức Giêsu, để xin ơn hay để tạ ơn.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.