kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Chay li-category Hết lòng tha thứ (21.3.2017 – Thứ ba Tuần 3 Mùa Chay)

Hết lòng tha thứ 
Lời Chúa: Mt 18, 21-35
 
Bấy giờ, ông Phêrô đến gần Ðức Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Ðức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy. Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết”. Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: “Trả nợ cho tao!” Bấy giờ người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh”. Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ tôn chủ cho đòi y đến và bảo: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?” Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”
 
Suy niệm:
 
“Tôi viết cho anh, người bạn vào giây phút cuối của đời tôi…
 
Vâng, tôi cũng xin nói với bạn tiếng Cám ơn và lời Vĩnh biệt này…
 
Ước gì chúng ta, những người trộm lành hạnh phúc,
 
được thấy nhau trên Thiên đàng, nếu Thiên Chúa muốn,
 
Người là Cha của hai chúng ta.”
 
Đây là những câu cuối trong di chúc của cha Christian de Chergé,
 
tu viện trưởng của một đan viện khổ tu ở Tibhirine, nước Algérie, châu Phi.
 
Cha viết những câu này vào cuối năm 1993 cho một người nào đó sẽ giết mình.
 
Ngày 21-5-1996, cha đã bị nhóm Hồi giáo vũ trang chặt đầu
 
cùng với sáu tu sĩ khác trong đan viện.
 
Cha Christian gọi kẻ sẽ giết mình là bạn, chứ không phải là kẻ thù hay sát nhân.
 
Cha coi mình cũng là tên trộm lành chẳng khác gì anh ta, cũng cần được tha thứ.
 
Cha chỉ mong gặp lại anh ta trên Thiên đàng,
 
vì cả hai đều là con, cùng được tha vì được yêu bởi Thiên Chúa.
 
Dụ ngôn hôm nay hẳn đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của cha Christian.
 
Có hai người mắc nợ, cả hai đều là đầy tớ của cùng một ông chủ.
 
Một người mắc nợ ông chủ một món nợ cực lớn, mười ngàn yến vàng.
 
Một người mắc nợ đồng bạn mình một món nợ nhỏ, một trăm quan tiền,
 
mà người đồng bạn ấy lại chính là người đang mắc nợ ông chủ.
 
Cả hai đều không trả nổi và năn nỉ xin hoãn.
 
Ông chủ chạnh lòng thương tha luôn món nợ cho người thứ nhất.
 
Nhưng người này lại dứt khoát không chịu hoãn lại cho người thứ hai.
 
Anh ta đã tống bạn mình vào ngục.
 
“Đến lượt ngươi, ngươi lại không phải thương xót người đầy tớ đồng bạn
 
như chính ta đã thương xót ngươi sao?” (c. 33).
 
Lòng thương xót tha thứ của Thiên Chúa như dòng suối chảy vào đời tôi.
 
Thương xót tha thứ chính là để cho dòng suối ấy chảy đi,
 
chảy đến với người xúc phạm đến tôi nhiều lần trong ngày.
 
Tôi tha bằng chính sự tha thứ mà tôi đã nhận được từ Thiên Chúa.
 
Không tha là giữ dòng suối đó lại, và biến nó thành ao tù.
 
Không tha là đánh mất cả những gì mình đã nhận được.
 
Người mắc nợ ông chủ nhiều, đã được tha một cách quảng đại bất ngờ,
 
nhưng sự tha thứ đó đã bị rút lại.
 
Chỉ ai biết cho đi sự tha thứ mới giữ lại được nó cho mình.
 
Chúng ta đều là người mắc nợ và đều là đầy tớ của Thiên Chúa.
 
Tôi nợ Chúa nhiều hơn anh em tôi nợ tôi gấp bội.
 
Sống với nhau tránh sao khỏi có lúc thấy mình bị xúc phạm.
 
Chỉ tha thứ mới làm cho tôi đi vào được trái tim của Thiên Chúa nhân hậu.
 
Chỉ tha thứ mới làm tôi được nhẹ lòng, và người kia được giải thoát.
 
Cầu nguyện:
 

Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện:
 
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi
 
mọi biển lận tầm thường.
 

Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên
 
để gánh chịu mọi buồn vui.
 

Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang
 
để đem tình yêu gánh vác việc đời.
 

Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường
 
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,
 
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.
 

Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai
 
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.
 

Và cho tôi sức mạnh tràn trề
 
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn.
 
R. Tagore
 
(Đỗ Khánh Hoan dịch)
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
ach-cua-toi-em-ai-13-12-thu-tu-thanh-luxia
Ách của tôi êm ái (13.12 - Thứ tư. Thánh Luxia.)

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

khong-muon-ai-hu-mat-12-12-thu-ba-tuan-2-mua-vong
Không muốn ai hư mất (12.12 - Thứ ba Tuần 2 Mùa Vọng)

Khi ấy Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. Cũng vậy, Cha của anh em, Ðấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

dung-day-ma-di-11-12-thu-hai-tuan-2-mua-vong
Đứng dậy mà đi (11.12 - Thứ hai Tuần 2 Mùa Vọng)

Một hôm, khi Ðức Giêsu giảng dạy, có mấy người Pharisêu và luật sĩ ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Galilê, Giuđê và từ Giêrusalem mà đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật. Và kià có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người.

nguoi-don-duong-10-12-chua-nhat-2-mua-vong-nam-b
NGƯỜI DỌN ĐƯỜNG (10.12 - Chúa nhật 2 Mùa Vọng, năm B)

Ông Gioan Tẩy Giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội. Mọi người từ khắp miền Giuđê và thành Giêrusalem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Giođan. Ông Gioan mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng.

chanh-long-thuong-09-12-thu-bay-tuan-1-mua-vong
Chạnh lòng thương (09.12 - Thứ bảy Tuần 1 Mùa Vọng)

Ðức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường của họ, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Khi thấy đám đông, Người chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt.

dang-day-an-sung-08-12-duc-me-vo-nhiem-nguyen-toi
ĐẤNG ĐẦY ÂN SỦNG (08/12: Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội)

Bà Êlisabét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc nhà Ðavít. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Ðấng đầy ân sủng, Ðức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.