kinhthanh kinhthanh

TRANG CHỦ li-category SUY NIỆM LỜI CHÚA li-category Mùa Thường Niên li-category Đến với Người, ở với Người (+ 24/01 - Thứ sáu. Thánh Phanxicô Salêsiô, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh)

Đến với Người, ở với Người

Lời Chúa : Mc 3, 13-19

Đức Giêsu lên núi và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng, với quyền trừ quỷ. Người lập Nhóm Mười Hai và đặt tên cho ông Simon là Phêrô, rồi có ông Giacôbê con ông Dêbêđê, và ông Gioan em ông Giacôbê Người đặt tên cho hai ông là Boanêghê, nghĩa là con của thiên lôi, rồi đến các ông Anrê, Philípphê, Batôlômêô, Máthêu, Tôma, Giacôbê con ông Anphê, Tađêô, Simon thuộc nhóm Quá Khích, và Giuđa Ítcariốt chính là kẻ nộp Người.

Suy niệm :

Thông thường ở xã hội Do Thái, người môn đệ đi tầm sư học đạo. Còn Thầy Giêsu lại đi “gọi” học trò. Thầy muốn lập một nhóm học trò ruột, hết sức gần gũi với mình. Những người Thầy muốn, Thầy đã gọi họ lại. Và họ đã đáp lời mà đến với vị Thầy đang ở trên núi. Như thế sáng kiến thì bắt nguồn từ Thầy, còn đáp lại là điều con người cần thực hiện. Thầy Giêsu muốn lập một nhóm mười hai môn đệ. Có thể vì Thầy nhớ đến mười hai chi tộc Ítraen ngày xưa. Mục đích của nhóm Mười Hai này là ở với Thầy và được Thầy sai đi. Ở với là chuyện ưu tiên, và cũng là chuyện dễ bị xao lãng. Ở với là có tương quan thân thiết và thường xuyên với Thầy. Ở với là chia sẻ cuộc sống ăn ở, đói no, thành công, thất bại. Khi ở với Thầy Giêsu, người môn đệ hiểu Thầy sâu xa và gắn bó với Thầy. Khi các môn đệ đến với và ở với Thầy Giêsu, họ như được tách ra khỏi đám đông. Sau này, khi tìm người thay thế Giuđa phản bội, Phêrô đòi đó phải là người đã sống với Thầy Giêsu ngay từ đầu (x.Cv 1, 22). Ở với nằm trong định nghĩa về người môn đệ của Thầy Giêsu. Nhưng đó không phải là điểm dừng. Ở lại với Chúa là để được sai đến với con người. Được tách ra khỏi đám đông chính là để được sai đến với đám đông, trong tư cách của người đã được mắt thấy tai nghe Thầy Giêsu. Người môn đệ được sai sẽ được phép làm những việc y hệt như Thầy : rao giảng Tin Mừng và trừ quỷ nhằm phục vụ cho con người. Chẳng những họ làm việc như Thầy, họ còn làm việc của Thầy và với Thầy. Không ở với thì cũng chẳng được sai đi, và cũng không đủ sức để được sai. Nhưng ở với là để có ngày được sai đi, mà sai đi thì vẫn luôn ở với. Kitô hữu là người được gọi, để ở với Chúa Giêsu và được ngài sai đi. Cuộc sống xao động hôm nay có vẻ làm ta quên ở với Chúa và rơi vào tình trạng nghiện việc. Chính vì thế công việc ta làm không đem lại hiệu quả thực sự và lâu bền. Hãy ở với Giêsu mỗi ngày 15 phút, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi.

Cầu nguyện :

Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào,
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.
Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc,
xin cho con quý chuộng những lúc
được an nghỉ trước nhan Chúa.
Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo,
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa
để nghe lời Người.
Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng,
xin cho con thoát được lên cao
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.
Lạy Chúa,
ước gì tinh thần cầu nguyện
thấm nhuần vào cả đời con.
Nhờ cầu nguyện,
xin cho con gặp được con người thật của con
và khuôn mặt thật của Chúa. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
suy-niem-chua-nhat-vii-thuong-nien-nam-a-lm-anton-nguyen-cao-sieu-s-j
Suy Niệm Chúa Nhật VII Thường Niên Năm A - Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Năm 1893, lúc 24 tuổi, khi đang ở Nam Phi, Gandhi đã quá đỗi vui mừng khi lần đầu đọc bài Tin Mừng hôm nay. Ông ngây ngất vì vẻ đẹp nghệ thuật của những hình ảnh ở đó, đến nỗi ông gọi Đức Giêsu là “Nghệ sĩ Tối cao”.

long-chung-thi-xa-ta-11-02-thu-ba-duc-me-lo-duc-ngay-quoc-te-benh-nhan
Lòng chúng thì xa Ta (+11/02 - Thứ ba. Đức Mẹ Lộ Đức - Ngày Quốc Tế Bệnh Nhân).

Khi ấy, có những người Pharisêu và một số kinh sư tụ họp quanh Ðức Giêsu. Họ là những người từ Giêrusalem đến. Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. Thật vậy, người Pharisêu cũng như mọi người Do thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng.

cham-den-thi-duoc-khoi-10-02-thu-hai-thanh-scolastica-trinh-nu
Chạm đến thì được khỏi (+10/02 - Thứ hai. Thánh Scolastica, trinh nữ).

Khi qua biển rồi, Ðức Giêsu và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghennêxarét và lên bờ. Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Ðức Giêsu. Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì người ta cáng bệnh nhân đến đó. Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở chỗ công cộng, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

la-muoi-la-anh-sang-09-02-chua-nhat-v-thuong-nien-nam-a
LÀ MUỐI, LÀ ÁNH SÁNG (+09/02 - Chúa Nhật V Thường niên - Năm A)

Hôm ấy, trên một ngọn núi kia, Ðức Giêsu dạy các môn đệ rằng: “Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối cho nó mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi. Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn lên rồi lại đặt bên dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và nó soi sáng cho mọi người trong nhà.

suy-niem-chua-nhat-vi-thuong-nien-a-anton-nguyen-cao-sieu-s-j
SUY NIỆM CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN A - Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Người Do-thái coi trọng Luật Chúa đã ban cho ông Môsê, từ núi thánh Xinai, giữa mây mù, khói lửa và sấm chớp (Xh 19,16-19). Ông Môsê được Chúa sai làm người phát ngôn cho Ngài. Ông có đủ thẩm quyền để giải thích Luật Chúa cho dân Ítraen, vì ông là người đã lên núi gặp Chúa, đã nhận Luật chép trên bia đá, và đã ở lại trên núi bốn mươi ngày đêm (Xh 24,18; Đnl 9,9).

den-mot-noi-thanh-vang-08-02-thu-bay-tuan-iv-thuong-nien-a
Đến một nơi thanh vắng (+ 08/02 - Thứ bảy tuần IV thường niên A)

Khi ấy, các Tông Ðồ tụ họp chung quanh Ðức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy, các ngài xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng.

CÁC TRANG BÊN NGOÀI

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.