kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Thường Niên li-category Bẻ ra và trao đi (1.8.2016 – Thứ hai Tuần 18 Mùa Thường niên)

Bẻ ra và trao đi (1.8.2016 – Thứ hai Tuần 18 Mùa Thường niên)
 
Bẻ ra và trao đi
 
Lời Chúa: Mt 14, 13-21
 
Khi nghe tin ông Gioan bị chặt đầu, Ðức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đám đông từ các thành đi bộ mà theo Người. Ra khỏi thuyền, Ðức Giêsu trông thấy một đám người đông đúc thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ. Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” Ðức Giêsu bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” Người bảo: “Ðem lại đây cho Thầy!” Rồi sau đó, Người truyền cho đám đông ngả lưng trên cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho đám đông. Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.  
 
Suy niệm:
 
Tin về cái chết của Gioan Tẩy giả là một nhắc nhở cho Đức Giêsu
 
về số phận tương tự của một ngôn sứ đang chờ đợi Ngài.
 
Đức Giêsu cùng với môn đệ rút lui khỏi đó, đi thuyền đến một chỗ vắng.
 
Ngài không muốn đối đầu với kẻ thù khi giờ của Ngài chưa đến.
 
Nhưng lạ thay chỗ vắng này lại bất ngờ biến thành chỗ đông người,
 
khi người ta kéo nhau đi bộ mà đến trước nơi Ngài sắp đến.
 
Ra khỏi thuyền, Ngài đã thấy họ ở đó rồi.
 
Chắc họ vui vì họ đi bộ mà nhanh hơn người chèo thuyền!
 
Còn Đức Giêsu thấy họ thì chạnh lòng thương,
 
dù kế hoạch đi lánh mặt ở chỗ vắng của Ngài bị vỡ (c. 14).
 
Khi môn đệ xin Thầy giải tán đám đông, để họ đi mua thức ăn cho đỡ đói,
 
Ngài bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả.
 
Chính anh em hãy cho họ ăn.”(c. 16).
 
Như thế môn đệ được mời gọi trở thành người cung cấp thức ăn miễn phí.
 
Hẳn là họ đã hết sức bối rối trước mệnh lệnh khó hiểu này.
 
Làm sao chuyện đó xảy ra được?
 
Làm sao nuôi được đám đông ngần này người ở nơi hoang vắng?
 
Tất cả những gì họ có trong tay chỉ là năm cái bánh và hai con cá (c. 17).
 
Nhưng những điều đó thì thấm vào đâu!
 
Họ thất vọng, chán nản, khi thấy sứ mạng thì lớn, mà khả năng lại bé nhỏ.
 
 “Đem lại đây cho Thầy!” (c. 18).
 
Thầy Giê su bảo môn đệ đem đến cho mình tất cả bánh và cá họ có.
 
Vấn đề không phải là ít hay nhiều, nhưng là tất cả.
 
Ngài cần đóng góp nhỏ bé của chúng ta để làm những điều lớn lao.
 
Hãy đem lại cho Ngài tất cả bánh và cá của đời ta:
 
một chút thời giờ, một chút khả năng, một chút thiện chí.
 
Rồi để mặc Ngài định liệu.
 
Cảnh tượng thật đẹp trong mùa xuân có bãi cỏ xanh mướt.
 
Dân chúng ngồi trên cỏ thành từng nhóm nhỏ.
 
Bánh và cá được trao từ tay các môn đệ đến tay Đức Giêsu.
 
Từ tay Đức Giêsu dâng lên Cha Ngài trên trời với lời tạ ơn chúc tụng.
 
Rồi từ tay Đức Giêsu trở lại tay các môn đệ,                                                   
 
từ tay các môn đệ đến tay đám đông dân chúng (c. 19),
 
và dân chúng hẳn đã bẻ ra chia sẻ cho nhau.
 
Phép lạ bánh hóa nhiều diễn ra thật mầu nhiệm.
 
Đức Giêsu đã không làm nên một núi bánh để các môn đệ đến lấy mà phát.
 
Dường như bánh đã hóa nhiều khi được bẻ ra và trao đi từ tay nọ đến tay kia.
 
Đức Giêsu đã phải bẻ năm cái bánh cho mười hai môn đệ.
 
Các môn đệ cũng phải bẻ ra để trao cho đám đông.
 
Nếu họ cứ giữ cho mình thì năm cái bánh sẽ mãi chỉ là năm cái bánh.
 
Bẻ ra và trao đi không làm người ta trở nên nghèo, nhưng trở nên dư dật.
 
Nếu bạn dám trao hết cho Ngài mọi sự bạn có, thì thế giới sẽ được no đủ.
 
Phép lạ bánh hóa nhiều mãi mãi xảy ra khi ta chia sẻ qua tay Giêsu.
 
Hôm nay Thầy Giêsu vẫn mời chúng ta: Các con hãy cho họ ăn.
 
Cầu nguyện:
 
Giữa một thế giới chạy theo tiện nghi, hưởng thụ,
 
xin cho con biết bằng lòng với cuộc sống đơn sơ.
 
Giữa một thế giới còn nhiều người đói nghèo,
 
xin cho con đừng thu tích của cải.
 
Giữa một thế giới mà sự sống bị chà đạp,
 
xin cho con biết quý trọng phẩm giá từng người.
 
Giữa một thế giới không tìm thấy hướng sống,
 
xin cho con biết xây lại niềm tin.
 
Lạy Chúa Giêsu,
 
xin cho con cảm được cơn đói đang giày vò bao người,
 
xin cho con nghe được lời mời của Chúa :
 
“Các con hãy cho họ ăn đi.”
 
Ước gì chúng con dám trao
 
tất cả những gì chúng con có cho Chúa,
 
để Chúa trao tất cả những gì Chúa có
 
cho chúng con và cho cả nhân loại.
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
ai-la-me-toi-21-11-thu-nam-duc-me-dang-minh-trong-den-tho
Ai là mẹ tôi? (+ 21/11 - Thứ năm. Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ)

Khi ấy, Ðức Giêsu còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy.” Người bảo kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: “Ðây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.

lam-an-sinh-loi-20-11-thu-tu-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Làm ăn sinh lợi (+ 20/11 - Thứ tư tuần XXXIII thường niên C).

Khi dân chúng đang nghe những điều ấy, thì Đức Giêsu lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giêrusalem và vì họ tưởng là Triều Đại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi. Vậy Người nói: “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.”

xuong-mau-di-19-11-thu-ba-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xuống mau đi (+ 19/11 - Thứ ba tuần XXXIII thường niên C).

Sau khi vào Giêrikhô, Ðức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Và kìa, có một người tên là Giakêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Ðức Giêsu là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Ðức Giêsu, vì Người sắp đi qua đó.

xin-cho-toi-nhin-thay-18-11-thu-hai-tuan-xxxiii-thuong-nien-c
Xin cho tôi nhìn thấy (+ 18/11 - Thứ hai tuần XXXIII thường niên C).

Khi Ðức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Ðức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!” Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương xót tôi!”

khong-thuoc-ve-the-gian-17-11-le-cac-thanh-tu-dao-viet-nam
Không thuộc về thế gian (+ 17/11 - Lễ các thánh tử đạo Việt Nam)

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.

khong-duoc-nan-chi-16-11-thu-bay-tuan-xxxii-thuong-nien-c
Không được nản chí (+ 16/11 - Thứ bảy tuần XXXII thường niên C).

Khi ấy, Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: “Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi.” Một thời gian khá lâu, ông không chịu.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.